Lâm Nhất từ xa đi theo phía sau Diệp Tử Lăng. Sau khi đi qua mấy con phố, Diệp Tử Lăng bước vào một trạm dịch.
Trạm dịch này giống như một phủ đệ lớn, canh phòng nghiêm ngặt, trong ngoài đều có cao thủ trấn giữ.
Diệp Tử Lăng thản nhiên đi vào, đám thủ vệ ở cửa đều chắp tay hành lễ.
Lâm Nhất đứng từ xa nhìn vài lần, đại khái đoán được nơi này chính là chỗ đóng quân của Kiếm Tông.
"Không biết lần này Kiếm Tông là ai dẫn đội."
Trong lòng Lâm Nhất lẩm bẩm vài câu, đồng thời có chút tò mò, vì sao Kiếm Tông lại tham gia lần đại hội Danh Kiếm này.
Sau khi Kiếm Tông rơi khỏi hàng Thánh địa, so với các Thánh địa kiếm đạo khác, tuy nền tảng vẫn còn nhưng khoảng cách đã bị kéo xa.
Chỉ dựa vào Diệp Tử Lăng và những người khác, rất khó đạt được thành tích tại đại hội Danh Kiếm.
Nơi này không dễ trà trộn vào, Lâm Nhất suy nghĩ một chút, liền trực tiếp tiến lên, đưa ra thánh đồ lệnh bài của mình.
"Thiên Đạo Tông Dạ Khuynh Thiên, đến bái kiến đồng đạo Kiếm Tông." Lâm Nhất trực tiếp tiến lên báo rõ thân phận.
"Dạ Khuynh Thiên?"
Nghe Lâm Nhất xưng danh, lại kiểm tra lệnh bài, các cao thủ Kiếm Tông canh giữ đều khá kinh ngạc.
Hiện giờ Dạ Khuynh Thiên đã là nhân vật nổi danh, thiên tài kiếm đạo được Thiên Đạo Tông công nhận, danh tiếng sớm truyền khắp Đông Hoang.
"Là ta." Lâm Nhất cười cười, đồng thời hỏi: "Lần này Kiếm Tông do ai dẫn đội?”
“Là Mục Xuyên phong chủ của Thần Tiêu Phong." Thủ vệ đáp thật.
Tam sư huynh ...
Lâm Nhất trầm ngâm nói: "Ta muốn gặp một lần, có thể thông báo giúp chăng?”
"Được."
Thủ vệ không làm khó hắn, chỉ bảo Lâm Nhất chờ một lát.
Chẳng bao lâu sau đã có người tới thông báo, dẫn Lâm Nhất tiến vào trong phủ.
Trong phủ không có nhiều người, Lâm Nhất liếc mắt nhìn qua, không thấy người quen nào trong Kiếm Tông.
Sau khi đi qua từng dãy hành lang, thị vệ dẫn Lâm Nhất tới một tòa lầu các ở trung tâm phủ. Vừa bước vào, hắn liền thấy Mục Xuyên đang ngồi đọc sách.
"Các ngươi lui xuống trước đi."
Tam sư huynh Mục Xuyên bảo mấy tên thị vệ lui hết, rồi ánh mắt nhìn về phía Lâm Nhất.
Trong lòng Lâm Nhất kích động, vội vàng tiến lên hành lễ.
Vút!
Nhưng còn chưa kịp làm gì, Mục Xuyên vung tay, một cánh hoa do sức mạnh U Minh ngưng tụ, như tia chớp lao thẳng tới.
Lâm Nhất hơi kinh ngạc, sức mạnh U Minh tụ vào lòng bàn tay, giơ tay lên liền dễ dàng kẹp lấy cánh hoa đó.
Cánh hoa nhìn thì bình thường, nhưng lại chứa sức ăn mòn cực mạnh, mang theo khí tức chết chóc và khô héo.
"Tiểu sư đệ, quả nhiên là đệ." Mục Xuyên cười nói.
Lâm Nhất cười cười, tiện tay nghiền nát cánh hoa: "Bái kiến tam sư huynh."
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!