Triệu Vô Cực vừa xuất hiện, kiếm thế cường đại trên người y liền như khiến bản thân trở thành trung tâm của cả phiến thiên địa này.
Ngũ quan y tuấn lãng, nhưng giữa hai hàng mày lại mang theo một cỗ tà khí, khiến người khác cảm thấy vô cùng khó chịu.
"Sao lại là y?"
"Tên này chạy đến chỗ chúng ta làm gì ... "
Mọi người vô cùng khó hiểu, trong mắt đều lộ ra vẻ kinh nghi.
Đám người Đông Hoang đến Không Minh Thành đã hơn một tháng, danh tiếng của Triệu Vô Cực sớm đã như sấm bên tai, đứng trước mặt y rất khó giữ được khí thế.
Bản thân Hắc Vũ Cung chính là thánh địa Bắc Lĩnh, tại Bắc Lĩnh là một thế lực khổng lồ, địa vị có thể sánh ngang với Thiên Đạo Tông ở Đông Hoang.
Triệu Vô Cực chính là yêu nghiệt hoàng kim của Hắc Vũ Cung, được xưng là vô địch dưới bán thánh, tu luyện Hắc Vũ Kiếm Điển vô cùng thần bí.
Vút vút vút!
Đối diện với khí thế giang lâm cường thế của y, đám người Đông Hoang đều không tự chủ mà lùi lại vài bước.
Bốn đại kiếm bộc phía trước Triệu Vô Cực, khóe miệng đều nhếch lên vẻ giễu
cợt.
Mặt nạ trên mặt bọn họ hình dạng khác nhau, có kẻ là ma khuyển, có kẻ là hắc hổ, có kẻ là báo vàng, còn một người đeo mặt nạ bạch lang, trông đáng sợ nhất.
Hổ, báo, lang, khuyển!
Bốn chiếc mặt nạ như phong ấn yêu thu bên trong, dung hợp với linh hồn của bọn họ, khiến bốn người này trông vô cùng quái dị.
Tên kiếm bộc đeo mặt nạ ma khuyển tên là Triệu Khuyển, gã cười nói: "Công tử nhà ta nghe nói kiếm tu trẻ tuổi Đông Hoang tụ tập tại đây, hôm nay đặc biệt đến bái phỏng một phen, xem thử chư vị rốt cuộc có tư cách tham gia đại hội danh kiếm hai mươi năm một lần này hay không."
Lời này vừa dứt, lập tức khiến mọi người bất mãn.
Bọn họ được mời tới đây, tự nhiên đều có tư cách tham gia đại hội danh kiếm, Triệu Vô Cực rõ ràng là hoàn toàn không đặt bọn họ vào mắt.
“Chúng ta được mời tới, sao lại không có tư cách tham gia đại hội danh kiếm?"
"Ba ải khảo hạch còn chưa bắt đầu, ngươi đã muốn thay Tàng Kiếm Sơn Trang làm chủ rồi sao?"
"Hắc Vũ Cung còn chưa đủ tư cách cuồng vọng như vậy!"
Trên thực tế, trước mỗi kỳ đại hội danh kiếm, các kiếm tu đỉnh tiêm từ khắp nơi đều sẽ thăm dò, tỷ thí lẫn nhau một phen, xem rốt cuộc có những cao thủ nào
Nhưng Triệu Vô Cực này lại tỏ ra càng cuồng ngạo hơn.
Triệu Vô Cực tùy ý tìm một chiếc bàn ngồi xuống, không để ý đến người khác, trực tiếp lấy rượu ngon ra tự mình uống.
“Triệu Vô Cực, ngươi có ý gì?"
An Tử Quan - kẻ từng khieu khích Lâm Nhat trước đo - tay cầm thánh kiếm, sắc mặt âm trầm đi tới.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!