Chỉ thấy y phục nửa trên người y đã hoàn toàn rách nát, trên ngực để lại vô số vết sẹo, máu tươi đầm đìa.
Thảm nhất là bàn tay phải dùng để ra tay, từng mảng vảy đen rơi rụng hết, lòng bàn tay còn bị xuyên thủng một lỗ.
Đứng cạnh Diệp Tử Lăng, Lâm Nhất thì vẫn ung dung, chỉ có mái tóc dài tung bay không ngớt.
Giây phút này, tất cả kiếm tu Đông Hoang đều há hốc mồm, cứng họng chẳng thốt nên lời, mắt trừng đến muốn rách khóe.
Trong đó không ít người căn bản không dám tin vào mắt mình.
"Sao có thể như vậy?"
"Một chiêu đã đánh lui Hạ Hầu Yên, vậy chẳng phải hắn còn mạnh hơn Chung Dị nhiều lần sao?"
"Người này ẩn thân quá kỹ đi, rõ ràng mạnh như thế, vậy mà lúc nãy không hề bộc lộ chút khí thế nào, ta còn tưởng hắn là đồ giả mạo".
Cẳm Công Tôn Viêm suýt thì rớt xuống đất, há hốc miệng chẳng biết nên nói
gì.
Nho lại viec mình vai lan khieu khích Lâm Nhất luc ban nay, gã chỉ cảm thấy da đầu tê dại, chân tay run lẩy bẩy.
Nếu khi ấy người này thật sự ra tay, chỉ một chỉ thôi là đủ chọc thủng ta tại chỗ rồi.
"Ngưoi rot cuoc là ai!"
Hạ Hầu Yên kinh hãi đến cực điểm.
Ba kiếm nô Triệu Hổ, Triệu Khuyển, Triệu Báo cũng vô cùng khiếp sợ, ngay cả Triệu Vô Cực cũng bất giác nhìn sang Lâm Nhất.
"Hắn là Dạ Khuynh Thiên, đệ nhất bảng Nhân Vương Đông Hoang, kỳ tài kiếm đạo của Thiên Đạo Tông!"
"Hắn còn là kẻ từng giết cả Bán Thánh nữa đấy!"
Lúc này đám kiếm tu Đông Hoang mới hoàn hồn, lập tức trở nên vô cùng kiêu ngạo, kích động không thôi.
Chuyện trộm nhìn Thánh Nữ tắm, chuyện không có khí phách gì đó, toàn bộ đều bị ném ra sau đầu.
"Hắc Vũ Cung xem ra cũng chỉ đến thế thôi".
Lâm Nhất bỗng chậm rãi mở miệng.
"Đừng tưởng ngươi là người của Thiên Đạo Tông thì ta sợ ngươi, vừa rồi chẳng qua ta nhường ngươi ba phần. Thân truyền Kiếm Thánh ta còn chẳng để vào mắt, huống chi là ngươi!"
Sắc mặt Hạ Hầu Yên u ám đến cực điểm, giơ tay một cái, rút ra Thánh Kiếm.
Ngọn lửa ma quái trên người y lại bùng nổ, kiếm thế gào thét, đè ép đến mức mọi người khó thở.
Khi kiếm uy đạt đến cực hạn, Hạ Hầu Yên gầm lên một tiếng, như tia chớp lao thẳng đến.
"Mượn kiếm dùng tạm".
Nhân lúc Diệp Tử Lăng còn đang ngẩn người, Lâm Nhất đã thẳng tay rút thánh kiếm Bạch Long trong tay nàng ấy, chỉ nghe tiếng long ngâm vang lên.
Kiếm vừa rút ra như một con bạch long bay lên từ biển rộng, kiếm quang chói lòa, long uy che khuất bầu trời.
Mọi người còn chưa kịp nhìn rõ động tác, thánh kiếm trong tay Hạ Hầu Yên đã bị chém bay đi, kiếm uy trong nháy mắt tụt xuống vực sâu.
Hạ Hầu Yên ngẩng đầu nhìn, trong mắt tràn đầy kinh hoảng.
Soat!
Động tác của Lâm Nhất chưa dừng lại, thánh kiếm thu vào vỏ, nắm đấm tung ra, giáng thẳng vào ngực Hạ Hầu Yên.
Tiếng xương gãy răng rắc truyền ra, Hạ Hầu Yên quỳ sụp xuống đất, trên mặt tràn đầy vẻ bàng hoàng.
Y hoàn toàn không hiểu nổi, vì sao mình lại bại nhanh đến như vậy.
"Hạ Hầu Yên, làm chó rất sung sướng sao?"
Vừa ngẩng đầu lên, hắn liền đối diện với đôi mắt hơi nheo lại và gương mặt đang mỉm cười của Lâm Nhất.
Trong thoáng chốc, y cảm thấy có chút quen mắt, lắp bắp: "Ngươi là ... "
"Không sai, là ta".
Lâm Nhất cho y một đáp án khẳng định.
Đồng tử Hạ Hầu Yên bỗng trợn to, y cảm thấy ớn lạnh từ trong tận xương tủy, giọng nói run run: "Không thể nào ... ngươi tuyệt đối không thể là ... "
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!