Lâm Nhất nhìn nụ cười như trẻ con trên gương mặt Đại Đế, vẻ mặt han cũng trở nên dịu đi, mỉm cười.
Trong Sơn Hà Lệnh.
Bên ngoài trôi qua hai ngày, nhưng ở vùng lõi này, đã trôi qua tròn một năm.
Phong Thiếu Vũ vốn đã là cảnh giới Thanh Nguyên viên mãn đỉnh phong, thực lực của gã cuối cùng tiến thêm bước nữa, mạnh đến mức cực kỳ khoa trương.
Đây là vùng lõi của Sơn Hà Lệnh, bốn phía mây mù lượn lờ, trăm hoa nở rộ, núi non sừng sững, đẹp như tiên cảnh.
Cách Phong Thiếu Vũ trăm mét có tấm bia đá dựng đứng, trên bia đá có ông lão đang ngồi xếp bằng.
Ông lão đó tóc trắng râu trắng, tỏa ra ánh sáng rực rỡ nóng rực, trong cơ thể như chứa mặt trời.
Người này chính là lão trang chủ của Tàng Kiếm Sơn Trang, Phong Uyên Đại Thánh, kiếm Thiên Cương cũng do ông ta chế tạo.
Phong Uyên Đại Thánh khẽ nói, cười nói: "Đã đột phá rồi, thì đừng ở đây nữa, tu luyện tiếp cũng không còn ý nghĩa."
"Vâng."
Phong Thiếu Vũ mở hai mắt, trong ánh mắt dâng lên phong mang đáng sợ.
“Sơn Hà Lệnh là chí bảo thời không, muốn kích hoạt nó, tài nguyên tiêu hao con không thể tưởng tượng được, nhớ kỹ, trận này chỉ được thắng không được bại."
Phong Uyên Đại Thánh lạnh lùng nói: “Kiếm Minh có suy yếu thế nào, cũng không đến lượt Thiên Đạo Tông cưỡi lên đầu chúng ta."
"Trận này, tôn nhi nhất định không phụ kỳ vọng." Phong Thiếu Vũ chắp tay nói.
Phong Thiếu Vũ nói xong quay người rời đi, trong mắt gã dâng trào sự tự tin mạnh mẽ, khóe miệng kèm theo nụ cười.
Trước khi vào Sơn Hà Lệnh, gã đã không sợ Dạ Khuynh Thiên, có niềm tin rất lớn đánh bại đối phương.
Sau một năm, trong lòng Phong Thiếu Vũ đã hoàn toàn không còn coi đối phương ra gì, cho dù những gì Cốc Tử Kính nói đều là thật.
Gã muốn bóp chết đối phương, cũng dễ như trở bàn tay.
Bây giờ gã không quan tâm thắng thua, dù sao chắc chắn là gã thắng, gã đang nghĩ làm thế nào để khiến đối phương tuyệt vọng!
"Ra đây."
Sau khi Phong Thiếu Vũ rời đi, trên gương mặt vốn lạnh lùng của Phong Uyên Đại Thánh càng thêm vài phần lạnh lẽo.
Phong Du từ phía sau tang đa lớn cham rai bước ra, nang ta nhìn Phong Uyên nở nụ cười, châm chọc nói: "Lâu như vậy mới quay về, Tàng Kiếm Sơn Trang càng ngày càng không bằng trước, vậy mà dùng thủ đoạn như gian lận như vậy, ngăn người khác lấy được kiếm Hồng Lô."
Phong Uyên Đại Thánh lạnh lùng nói: "Con còn có mặt mũi quay về, con là con gái ta yêu thương nhất, là huyết mạch nhà họ Phong có cơ hội lớn nhất tiến vào cảnh giới cấp Đế, kết quả con làm tổn thương ta sâu nhất !! "
Cảm xúc của ông ta khó mà bình ổn, dường như có chuyện gì đó, khiến ông ta đến giờ vẫn khó lòng buông bỏ.
Phong Du nghiến răng nói: “Cha còn có mặt mũi nói, cha là cha ruột của con, kết quả không bằng sư tôn hiểu con, rõ ràng con không thích người đó, cha ép con phải gả, cha biết năm đó con đau khổ thế nào không!”
Trong mắt Phong Uyên Đại Thánh lóe lên vẻ lạnh lẽo, sát ý đáng sợ trên người dâng lên, lạnh lùng nói: "Con đừng nhắc đến Dao Quang! Năm đó lão phu vì hôn lễ của con, đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết con có biết không? Dao Quang cưỡng ép đưa con đi, khiến ta mất hết thể diện, ta hận không thể nghiền xương ông ấy thành tro!"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!