Âm!
Tám hung thú Thái Cổ vốn mỗi con chống đỡ một phương trời đồng loạt quỳ rạp xuống đất, mặt hồ lập tức dậy sóng cuồn cuộn.
Cảnh tượng này chấn động đến mức nào chứ. Đám kiêu kiệt của Kiếm Minh đều tròn mắt há hốc mồm, nhịn không được kêu ầm lên.
"Sao có thể ?! "
"Trời ơi, cái quái gì đây? Tám đại Thái Cổ hung thú lại đồng thời quỳ xuống trước Dạ Khuynh Thiên ?! "
"Đây chẳng phải là bí thuật Thái Cổ mà Phong Thiếu Vũ thi triển sao!"
Mọi người chỉ thấy da đầu tê dại, hoàn toàn không sao hiểu nổi.
Trên Thiên Khuyết, Cốc Tử Kính và mấy người khác kinh ngạc đến suýt rớt cả căm, đặc biệt là Triệu Vô Cực thì ngơ ngác như hóa đá.
"Cái ... này không thể nào ... "
Về phần Phong Vô Ky, ông ta cũng sững sờ chết trân tại chỗ, sắc mặt tiếp đó lại biến đổi dữ dội, quát lên: "Tên Dạ Khuynh Thiên này nhất định lén học trộm bí thuật nhà họ Phong ta!"
Vừa rồi ông ta còn ung dung thong thả, giờ thì đã hoàn toàn đứng ngồi không yên, trong mắt lấp lóe chiến ý, muốn ra tay bất cứ lúc nào.
Nhưng nhị sư tỷ của Lâm Nhất - Phong Du vẫn đứng bên cạnh, sao có thể để ông ta muốn làm gì thì làm được.
Phong Du kinh ngạc một hồi xong liền nở nụ cười rạng rỡ như hoa, tay khẽ vung, trực tiếp vỗ một cái xuống vai Phong Vô Ky.
Bốp!
Một chưởng này như núi đè xuống, cả Thiên Khuyết rung bần bật. Cốc Tử Kính, Khương Vân Đình, Phong Thánh Lăng và đám người khác lập tức cảm thấy áp lực tăng vọt, trong lòng bồn chồn bất an.
Phong Vô Ky bị vỗ một cái, lập tức không nhúc nhích nổi.
"Đừng quậy".
Sắc mặt Phong Vô Kỵ hơi biến đổi, ông ta liếc mắt nhìn sang, chỉ thấy lúc này Phong Thiếu Vũ đã hoàn toàn rối loạn, căng thầng tột độ, điên cuồng thử khống chế tám đại hung thú, nhưng bất kể kết ấn thế nào cũng đều thất bại.
"Thằng làm vua, thua làm giặc. Đại ca, đó là do huynh chọn. Hôm nay cho dù ông già có tự mình đến, ta cũng phải bảo vệ Dạ Khuynh Thiên! Ngồi xuống cho ta!"
Phong Du lạnh mặt lại, ấn Phong Vô Ky ngồi xuống.
Cốc Tử Kính và Khương Vân Đình trợn tròn mắt, kinh hãi đến tột cùng. Cô gái trông tuổi còn chưa lớn này rốt cuộc là thần thánh phương nào?
Một chưởng mà lại có thể ép được cả trang chủ Tàng Kiếm Sơn Trang ngồi xuống!
"Cô cô!"
Phong Thánh Lăng muốn bước lên khuyên can.
"Về chỗ", Phong Du mặt không biểu cảm trừng mắt một cái, khí thế bức người, giả vờ như không quen biết. Tên nhóc này, giữa chốn đông người lại gọi người ta là "cô cô", bình thường đại ca dạy dỗ kiểu gì không biết.
Phong Vô Kỵ bỏ cuộc, khẽ thở dài nói: "Nghe lời cô cô con, không sao đâu".
Phong Du mặt không đổi sắc, ngược lại còn âm thầm tăng thêm chút lực. Khóe miệng Phong Vô Kỵ giật giật, gắng gượng nói: "Quay về đi, bọn ta chỉ đang đùa chút thôi".
Lúc này Phong Du mới mỉm cười, thu bớt lực lại, nhưng vẫn không rút tay về.
"Đừng nhìn ta, thẳng bại còn chưa phân đâu", Phong Du cười híp mắt nói.
Mọi ánh mắt lúc này mới lại chuyển về phía mặt hồ. Chỉ thấy trên hồ, những giọt mồ hôi to như hạt đậu từ trán Phong Thiếu Vũ liên tục lăn xuống, cả người gã run lẩy bẩy, trông vô cùng chật vật.
Đáng chết, sao vẫn không được!
Phong Thiếu Vũ liều mạng điều động cổ ấn mà mình đã cực khổ dung hợp, hai tay không ngừng biến hóa thủ ấn, muốn giành lại quyền khống chế tám hung hồn.
Cùng lúc đó, Lâm Nhất dần dần nằm bắt được chút manh mối, từ trạng thái mê man trở nên vô cùng bình tĩnh.
Âm ầm!
Lâm Nhất trở tay nắm chặt tám sợi xích, ánh mắt chăm chú, hắn cảm giác chỉ cần mình khẽ động một cái là có thể dễ dàng điều khiển tám hung hồn này.
Có liên quan đến "Đoạn Kiếm" trong cơ thể ta sao?
Trên những chuỗi xích ấy, hắn rõ ràng cảm nhận được có một lực từ bên ngoài truyền ngược về, muốn dứt đứt toàn bộ xích, một lần nữa trói buộc hằn lại.
Thế nhưng tất cả những sức mạnh đó đều bị một thứ gì đó cản trở, tám đại hung thú đang liều mạng chống đối sự khống chế từ cổ ấn.
"Sao lại thế này?"
Phong Thiếu Vũ cảm thấy thánh khí trong người đang liên tục bị rút cạn, vậy mà Thái Cổ Bát Hung vẫn không nghe lệnh, Bát Hung Tỏa Hồn Trận đã hoàn toàn rối loạn.
Người bị trói ngược lại khống chế được Thái Cổ Bát Hung, chuyện này xưa nay chưa từng nghe qua. Mồ hôi Phong Thiếu Vũ như mưa, lòng nóng như lửa đốt đến nỗi choáng váng đầu óc.
"Phong Thiếu Vũ, hình như ngươi không xong rồi ... " khoe moi Lâm Nhất nhếch lên nụ cười, mang theo vài phần châm chọc.
"Bớt hống hách đi, bớt bày trò trước mặt ta. Ngươi chỉ là một kẻ sắp chết mà thôi. Từ trước đến nay, tu sĩ nào bị Bát Hung Tỏa Hồn Trận khóa lại mà còn trốn thoát được chứ!" Phong Thiếu Vũ miễn cưỡng ép mình bình tĩnh lại.
"Vậy sao?"
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!