Ngay khoảnh khắc Phong Du buông tay, Phong Vô Kỵ liền lách người lao xuống hồ Tàng Kiếm. Cùng lúc, bốn thân ảnh khác đáp xuống, khiêng Phong Thiếu Vũ đang trọng thương hôn mê rời đi.
Đòn cuối cùng của Lâm Nhất tuy kinh khủng, nhưng Thiên Long Cổ Ấn rốt cuộc vẫn cứu gã một mạng.
Phong Vô Kỵ không hề thu lại khí tức, thánh uy hùng hậu tràn ngập bốn phía, áp lực cưỡng bách đè ép khiến người ta nghẹt thở.
"Đây là muốn cho ta một đòn phủ đầu", Lâm Nhất thầm nghĩ.
Hắn thu toàn bộ kiếm ý về, gắng sức chống lại uy áp của đối phương, rồi vẫn cung kính hành lễ, không kiêu không nịnh.
"Vãn bối bái kiến Trang chủ".
Lâm Nhất khế nói.
Đồng thời, hắn xòe tay dâng Thiên Long Ấn lên, ánh mắt không kiềm được vẫn dừng trên đó.
Vút!
Chưa kịp nhìn thêm mấy lần, Phong Vô Ky đã vươn tay, thẳng thừng đoạt lấy Thiên Long Cổ Ấn.
"Đây là thánh bảo trấn trang", Phong Vô Ky nhìn sang Lâm Nhất nói: "Dù ngươi thật sự mang nó đi, không có bí thuật tương ứng thì tuyệt đối không thể thi triển".
"Cái đó thì chưa chắc", Lâm Nhất lẩm bẩm trong lòng: "Tiếng nói Thái Cổ Bát Hung nhận chủ, e rng chỉ mỗi mình ta nghe được".
"Xin Trang chủ ban kiếm", Lâm Nhất thu lại dòng suy nghĩ, mở miệng.
Dù sao mục đích chuyến đi này vẫn là thánh kiếm chí tôn. Đối phương đã coi trọng Thiên Long Cổ Ấn đến mức ấy, hắn cũng không muốn tiếp tục sinh thêm chuyện.
Phong Vô Kỵ cũng không làm khó nữa, nâng tay vỗ một chưởng.
Rắc!
Thanh cự kiếm nghìn lưỡi lơ lửng giữa không trung lập tức vỡ nát, một thanh thánh kiếm bốc lên ngọn lửa vang ong, đột nhiên hiện ra như một mặt trời nhỏ.
Hào quang ấy chói lọi đến mức không ít người vô thức nheo mắt lại.
"Quả nhiên là ẩn bên trong".
Lâm Nhất ngang đầu nhìn, đôi mắt khẽ nheo lại. Thanh kiếm kia vẫn yên trong vỏ, chưa thật sự xuất kiếm, vậy mà thánh uy tỏa ra đã mạnh đến mức khiến người ta rùng mình.
"Đây chính là kiếm Hông Lô sao?"
"Pháp môn đúc thánh kiếm chí tôn đã thất truyền từ lâu, kiếm này mà lại cho mượn nữa, Tàng Kiếm Sơn Trang chẳng biết sau này còn có thánh kiếm chí tôn hay không".
"Ta nghe nói phương pháp đúc chưa hắn thất truyền, nhưng phải có Thần Huyền Sư mới có thể luyen thanh, ma Con Luan đa som khong con Than Huyen Sư rồi".
"Thanh kiếm này bất phàm, không phải thánh kiếm chí tôn bình thường, hợp nhất với Xích Tiêu còn có thể sánh với thần binh!"
Tứ phía xôn xao bàn tán, vô số ánh mắt dồn cả lên kiếm Hông Lô, trong mắt đầy vẻ tham lam lẫn hâm mộ.
Thánh kiếm chí tôn kia mà!
Bất cứ thế lực nào giành được, lập tức có thể sinh ra một cao thủ đỉnh phong. Vào tay một Đại Thánh, uy lực của nó mới được phát huy trọn vẹn.
Có kiếm Hông Lô trong tay, nếu nền tảng kiếm đạo bản thân đủ sâu, dù đối mặt cường giả Đế Cảnh cũng còn miễn cưỡng chống đỡ được.
"Thanh kiếm tốt thế này mà lại để cho một người ngoài".
Trên Thiên Khuyết, Triệu Vô Cực nhìn kiếm Hông Lô, trong mắt tràn đầy vẻ tham lam.
Trên Thiên Khuyết, không ít kiêu tử của Kiếm Minh đều lộ ra vẻ mặt cảm khái tương tự, lời Triệu Vô Cực gần như nói hộ tâm tư của rất nhiều thánh địa thuộc Kiếm Minh.
"Sao? Ngươi có ý kiến gì?"
Đúng lúc ấy, một giọng nói lạnh lùng truyền tới khiến Triệu Vô Cực bất giác rùng mình một cái.
Hắn quay đầu nhìn, phát hiện người lên tiếng chính là nữ tử lúc trước vẫn đứng bên cạnh Phong Vô Ky. Ánh mắt nàng ta mang theo sát ý băng lạnh, khiến y lạnh toát sống lưng.
Trong lòng Triệu Vô Cực kinh sợ không thôi, vội vàng liên tục nói không dám, không dám, nhưng trong bụng lại vô cùng bực bội.
Nữ nhân này rốt cuộc có lai lịch gì? Trông thì giống đệ tử dòng chính Tàng Kiếm Sơn Trang, vậy mà từ đầu tới cuối lại một mực thiên vị người ngoài.
Dạ Khuynh Thiên rốt cuộc có sức hút gì chứ!
Triệu Vô Cực tức đến phát điên, mà lại không dám bộc lộ, nghẹn khuất tới cực điểm.
Phong Du hừ lạnh: "Đừng có nảy sinh tà niệm, nếu không, bổn tiểu thư tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi".
Đồng tử Triệu Vô Cực co rút lại, lập tức không dám nhìn thẳng nàng ta nữa: "Sao ngay cả ý nghĩ trong đầu ta ả ta cũng nhìn thấu vậy".
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!