"Ù,ù".
Tử Lôi Phong Chủ bấy giờ mới bừng tỉnh, hai người lập tức tăng tốc, lao thắng về phía dịch trạm của Kiếm Tông với tốc độ nhanh nhất.
Những người khác thì còn chưa kịp phản ứng, nhất thời không tài nào chấp nhận được sự thật kiếm Hông Lô cứ thế bị mang đi mất.
'Có lẽ thật sự có thể cho han mượn Thiên Long Ấn thử xem".
Phong Vô K đang nhìn theo bóng lưng Lâm Nhất, giọng Phong Du vang lên bên tai ông ta.
Phong Du lại mỉm cười: "Đại ca, có khi Tinh Tượng đó thật sự tồn tại. Trước đó ông già cũng xuất hiện, muội thấy chưa biết chừng ông ấy đã nhìn ra được điều gì đó".
"Thật sự có chuyện đó?" Phong Vô Kỵ kinh ngạc.
Phong Du nói: "Khả năng cao là thật. Không thì huynh nghĩ xem, sao ông già lại đột nhiên trở nên phấn khích như thế?"
Phong Vô Kỵ trầm ngâm, nếu quả thật có thể nằm được bí mật của Tinh Tượng chí tôn này, dẫu có cho mượn kiếm Hông Lô, cũng không tính là lỗ.
Huống chi Thiên Long Ấn chẳng qua chỉ cho mượn một năm. Dựa vào nền tảng của Tàng Kiếm Sơn Trang, bọn họ cũng không sợ đến lúc đó đối phương không trả.
Đột nhiên, ông ta bừng tỉnh: "Nếu đây là giả thì sao? Vậy chẳng phải thánh kiếm chí tôn với Thiên Long Ấn đều tặng không cho người ta rồi ư?"
'Tam muội, muội với hắn rốt cuộc là quan hệ gì?" Phong Vô Ky hạ giọng hỏi.
Việc gì bất thường ất phải có khuất tất. Tam muội đối xử với tên tiểu tử này tốt đến quá mức, nói không chừng lần này còn là vì hắn mà đặc biệt quay về.
Tam muội là kiểu tính tình gì, đến cha họ còn không quản được.
"Thì có thể có quan hệ gì chứ", Phong Du cười khẽ, trong lòng lại âm thầm nghĩ: "Nhất định không nói cho huynh biết!"
"Chẳng le ... "
Nghĩ tới một khả năng nào đó, vẻ mặt Phong Vô Kỵ bỗng trở nên cổ quái.
"Chẳng lẽ cái gì?" Mặt Phong Du ửng đỏ, giận dỗi.
Phong Vô Ky hạ giọng: "Chẳng lẽ hần là con riêng của muội ... "
"Huynh!"
Phong Du vừa giận vừa tức, trừng mắt lườm ông ta một cái rồi vung tay áo bỏ đi.
"Chẳng lẽ ta đoán trúng thật?"
Phong Vô Ky càng nghĩ càng thấy có khả năng, thầm nhủ: "Nếu thật là con riêng của Tam muội, kiếm đạo thiên phú cao như vậy cũng xem như có lời giải thích".
Nghĩ theo hướng này, hình như cũng không lỗ lắm, vòng vo một hồi, thánh kiếm chí tôn vẫn ở trong huyết mạch nhà họ Phong.
Trên Thiên Khuyết.
Triệu Vô Cực nhìn theo bóng lưng rời đi của Lâm Nhất, ánh mắt âm độc, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.
Khương Vân Đình và Cốc Tử Kính thì lại khá bình tĩnh, hai người vẫn còn chìm đảm trong kiếm đạo thiên tư kinh người của Lâm Nhất.
Đáng tiếc, không được xem trọn vẹn Huỳnh Hỏa Thập Tam Kiếm", Cốc Tử Kính khẽ than.
Khương Vân Đình gật đầu: "Ta thật sự muốn nhìn xem, trong mắt han, quyển Nhập Thánh của Huỳnh Hỏa Thập Tam Kiếm rốt cuộc huyền ảo đến mức nào".
Cốc Tử Kính cười: "Có điều vậy cũng được rồi, có thể tận mắt thấy Song Kiếm Tinh, chuyến đi này coi như không uổng".
Khương Vân Đình đáp: "Huynh dễ thỏa mãn quá. Dạ Khuynh Thiên nói có ba cách đánh bại Phong Thiếu Vũ, ta thì thật sự rất tò mò, hai cách còn lại là gì".
Hai người khẽ bàn luận, chỉ cảm thấy chuyến này chẳng uổng công, tuy ngôi vị quán quân mất rồi nhưng cũng tâm phục khẩu phục.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!