Đao của ta đang đợi kiếm của ngươi, ngay cả vận mệnh cũng không thể ngăn cản.
"Vẫn đang nghĩ chuyện ban ngày à?" Tiểu Băng Phượng trong bộ váy trắng, nhẹ nhàng đáp xuống.
Lâm Nhất và Tiểu Băng Phượng không có bí mật, thậm chí cả lai lịch của mình, cũng đều kể hết cho đối phương.
Theo suy đoán của Đại Đế, người mà Lâm Nhất gặp, tám chín phần mười rất có thể chính là vị đại nhân kia.
Chuyện này khiến Tiểu Băng Phượng vô cùng kinh ngạc, không thể tin nổi, ánh mắt nhìn Lâm Nhất cũng thay đổi rất nhiều.
"Đoạn Kiếm" trong cơ thể hắn, vậy mà có liên quan đến vị đại nhân kia, lai lịch lớn đến mức khiến người ta sợ hai.
“Đừng nghĩ nhiều, dù sao, bổn Đế chỉ biết ngươi là trai tồi. Cho dù vị đại nhân kia có đến, cũng đừng hòng khiến bổn Đế nhún nhường, ai đến cũng không thể thay đổi sự thật ngươi là trai tồi." Tiểu Băng Phượng nói.
Lâm Nhất không nhịn được bật cười, Đại Đế vẫn là Đại Đế.
Tiểu Băng Phượng nói vậy, cũng là vì Lâm Nhất có chút mơ hồ, hẳn mơ hồ cảm thấy mình có lẽ có liên hệ nào đó với vị đại nhân kia.
Nhìn thì rất xa lạ, nhưng có cảm giác quen thuộc khó hiểu.
Nếu đời này thực sự chưa từng gặp, vậy thì là nhân quả của kiếp trước.
Nhưng nếu kiếp trước thật sự có liên hệ, vậy ta vẫn là ta sao?
Lâm Nhất từng có chút mơ hồ, nghe lời Đại Đế xong, tâm trạng tốt lên rất nhiều.
“Có lẽ, người đó đang đợi thanh kiếm trong cơ thể ngươi, không liên quan gì đến ngươi. Cho dù thật sự có liên quan đến ngươi, đó cũng là nhân quả kiếp trước. Dù sao, bổn Đế chỉ biết ngươi là công tử Táng Hoa, Lâm Nhất!”
Tiểu Bang Phượng nhìn Lâm Nhất, nghiêm tuc nói: "Đoi này ngươi đừng hong bỏ rơi bổn Đế!"
Lâm Nhất không nói gì, đưa tay ra, Tiểu Băng Phượng thấy vậy lập tức nở nụ cười, bàn tay nhỏ của nàng ta vỗ mạnh vào.
Dưới ánh trăng, hai bàn tay một lớn một nhỏ khít chặt vào nhau, bốn mắt nhìn nhau, cảm nhận nhiệt độ của đối phương, còn có sự mềm mại trong lòng.
Ở ý nghĩa nào đó, Lâm Nhất và Tiểu Băng Phượng đều là những người cô độc, trôi nổi chìm nổi, trải qua sống chết, sớm đã gẫn bó với nhau.
"Ngươi nói không sai, ta là công tử Táng Hoa Lâm Nhất, ai đến cũng không thể thay đổi." Lâm Nhất trầm giọng nói: "Luôn sống với chiếc mặt nạ, thật ra ta cũng đã chịu đủ rồi, thanh kiếm này ta nhất định phải lấy về."
Hắn đưa tay nắm lấy kiếm Hồng Lô, vẻ mặt chưa từng kiên định như vậy.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!