Ngay cả Phong Vô Ky cũng không coi ra gì, nhân vật thần bí này chẳng lẽ cũng đến giúp Dạ Khuynh Thiên?
"Cút".
Phong Du lạnh nhạt nói: "Còn dám mơ mộng tới thánh kiếm chí tôn thì đừng trách bổn tiểu thư không nể tình, san bằng luôn thành Không Minh của các ngươi".
Người của cung Hắc Vũ cực kỳ bức bối, muốn xông lên mằng vài câu. Còn dám dọa san phẳng thành trì của bọn họ, người này sao lại có lá gan lớn thế chứ.
"Cô ta là Thánh Tôn ... mau đi thôi".
Nhưng Khổng Dương Thánh Quân đã đưa tay ngăn lại, hoàn toàn không dám nán lại, xoay người dẫn theo mọi người chật vật rút lui.
Đám người của cung Hắc Vũ cứ thế ủ rũ rời đi, mười đại Thánh địa kiếm đạo khác chỉ thấy mất hết mặt mũi, mỗi thế lực đều lặng lẽ bỏ đi, chẳng còn muốn ở lại thêm.
Lần xuất hành này cứ thế trở thành trò cười, chẳng những không lấy được chút lợi ích nào, ngược lại còn trở thành bậc thềm cho Dạ Khuynh Thiên dẫm lên.
Trận chiến này qua đi, Dạ Khuynh Thiên ắt sẽ danh chấn Côn Luân, không ai có thể ngăn nổi đà trỗi dậy của hần.
"Lần này đa tạ Kiếm Tông", Phong Chủ Tử Lôi Phong quay sang Mục Xuyên chẵp tay cảm tạ.
Mục Xuyên mỉm cười nói: "Đều là đồng đạo Đông Hoang, khách sáo gì chứ. Chúng ta cũng mau đuổi theo thôi, Dạ Khuynh Thiên chac cũng đến Thánh Minh".
"Ù'm".
Bọn họ không ở lại lâu, men theo dấu vết của Huyết Tự Doanh mà đuổi theo.
Chẳng bao lâu, nơi này dần dần yên tĩnh trở lại.
Chiến trường vừa rồi còn đáng sợ đến cực điểm, giờ thì trống không người, ngay cả đám người tới xem náo nhiệt cũng vội vã tản đi.
Chuyện xảy ra rất nhanh, kết thúc còn nhanh hơn, thánh kiếm chí tôn cứ thế được đưa
đi.
Mãi đến rất lâu sau, trên bai đất trống bỗng có một bóng người đáp xuống.
Âm!
Đó là một người đàn ông trung niên tóc bạc trằng, khoác trên người một bộ bào phục cổ quái, trên cổ đeo một xâu vòng làm bằng xương.
Sau lưng gã đeo một thanh cốt đao màu trắng, giữa chân mày mang theo sát khí đáng sợ, trong đồng tử bốc lên linh hỏa quỷ dị, trông cực kỳ dọa người.
Người này chính là một trong Hắc Sơn Thất Thánh của Đông Hoang - Bạch Cốt Đao Thánh.
"Lại bị Cửu công chúa đón đi mất, tên nhãi này đúng là tốt số thật", Bạch Cốt Đao Thánh lẩm bẩm.
Vút!
Hai đạo thân ảnh từ trên trời đáp xuống, đồng thời xuất hiện trước mặt Bạch Cốt Đao Thánh, mặt không biểu cảm nhìn chẵm chẩm ông ta.
Bạch Cốt Đao Thánh cười nói: "Thiên Đạo Tông đúng là coi trọng bổn Thánh quá, vậy mà lại phái hẳn hai vị Đại Thánh trông chừng ta".
Đứng chan trước mat gã, chính là hai vị sư nương của Lâm Nhất - Thiên Tuyền Kiếm Thánh và Tĩnh Trần Đại Thánh.
Họ đã sớm đến, chỉ là không muốn gây náo động, nên vẫn luôn âm thầm hộ vệ.
"Từ khi nào mà Bạch Cốt Đao Thánh cũng thành con chó của Thiên Huyền Tử rồi?" Tĩnh Trần Đại Thánh giọng lạnh băng nói.
Họ nhận được tin Thiên Huyền Tử âm thầm mời Đông Hoang cao thủ, muốn cướp đoạt thánh kiếm chí tôn.
Bạch Cốt Đao Thánh cười ha hả đáp: "Hắc Sơn Thất Thánh cùng Thiên Huyền Tử đã có hơn hai trăm năm giao tình, mối giao tình này so với cái ân tình Thiên Đạo Tông cho ta, lớn hơn nhiều đó, Tĩnh Trần Đại Thánh chớ hiểu lầm".
"Ngươi đừng chõ mũi vào chuyện này", Thiên Tuyền Kiếm Thánh lạnh giọng.
"Chuyện gì cơ?"
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!