Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Kiếm Chủ Bát Hoang - Tiêu Trần (FULL)

Huyết Lang Vương không có ý định, cũng không có thời gian rảnh để lo đi chào hỏi Hoa Trạch gì đó. Nhưng khi nghe Huyết Lang Vương nhắc đến, ông ta lại lộ vẻ mặt kỳ quái, nói:

“Nhưng ... hắn nói hắn biết người giải cứu cho phu nhân là ai."

Lão quản gia này thế mà lại gọi Bạch Như Nguyệt là phu nhân. Nếu có Tiêu Trần ở đây, hắn chắc chắn sẽ nổi trận lôi đình, tên Huyết Lang Vương này đúng là muốn tìm đường chết mà.

Nghe thấy lão quản gia nói vậy, ánh mắt Huyết Lang Vương hiện lên sự khác thường, hắn ta trầm ngâm một lúc rồi nói:

"Dẫn hắn vào."

Vốn dĩ không có ý định gặp mặt Hoa Trạch, nhưng nếu Hoa Trạch đã biết ai là người cứu Bạch Như Nguyệt đương nhiên đã gợi lên hứng thú của Huyết Lang Vương.

Rất nhanh sau đó Hoa Trạch đã tiến vào đến sảnh chính, hắn thi lễ với Huyết Lang Vương ngồi ở bên trên. Thấy vậy Huyết Lang Vương cũng chắp tay đáp lễ, nói:

“Mời Hoa công tử ngồi.”

Hoa Trạch chính là Thiếu Tông chủ của Thanh Dương Tông nên không thể không khách sáo. Cho dù hiện giờ tâm trạng của Huyết Lang Vương vô cùng không tốt đi nữa nhưng nào dám tỏ vẻ lãnh đạm với Hoa Trạch.

Hoa Trạch bình tĩnh ngồi xuống, hắn ta không tiếp tục nói thêm nhiều, vừa mở miệng liền vào thẳng vấn đề:

“Vương gia, vãn bối đã biết kẻ nào là người đưa phu nhân đi."

"Mong Hoa công tử nói cho, bản vương nhất định trọng tạ." Nghe Hoa Trạch nói vậy, Huyết Lang Vương cũng nghiêm mặt nói.

Đối mặt với sự dò hỏi của Huyết Lang Vương, Hoa Trạch thản nhiên nói: "Người này chính là Vương Hoan của Thiên Tê Tông."

Chuyện ở Huyết Lang Vương Phủ giờ đây không còn là điều gì bí mật ở Đế Đô, là Thiếu Tông chủ của Thanh Dương Tông, Hoa Trạch tất nhiên cũng biết tin. Đồng thời, hắn ta thông qua Nhị trưởng lão của Thiên Tê Tông nên nhanh chóng biết được Vương Hoan đã biến mất một cách bí ẩn.

Đêm qua Cố Khai đa đường đường chính chính mở tiec chieu đai những kẻ có quyền có thế ở Đế Đô, hơn nữa còn đúng vào thời điểm này. Huyết Lang Vương Phủ xảy ra chuyện này, người sáng suốt đều hiểu, chuyện này chắc chắc có liên quan đến Cố Khải. Có điều, bởi vì không có chứng cứ, vả lại Cố Khải còn là một cường giả Bán Thánh nên dù trong lòng bọn họ có biết rõ cũng không một ai dám nhiều lời.

Chuyện vừa liên quan đến Cố Khải, lại thêm Tiêu Trần đột nhiên biến mất, mấy việc kia tất nhiên cũng trở nên dễ hiểu.

Hoa Trạch thuat lại chi tiết tin tức ma mình biết được cho Huyết Lang Vương. Nghe Hoa Trạch thuật lại xong, ánh mắt Huyết Lang Vương xuất hiện sự lạnh lo:

"Vương Hoan ... "

Vì có Hoa Trạch nhắc nhở, Huyết Lang Vương nhờ đó mà rất nhanh hiểu ra ngay. Trước đó Vương Hoan và Cố Linh Dao từng tới nơi này, vào lúc đó Vương Hoan còn rời đi một khoảng thời gian ngắn. Bây giờ nghĩ lại, thằng nhóc đó chắc hẳn đến để thăm dò địa hình.

Hắn ta gần như có thể khẳng định chuyện này là do Vương Hoan làm. Hoa Trạch thấy trong lòng Huyết Lang Vương dường như đã xác định được đối tượng, hắn ta cười khế:

“Vương gia bận rộn nhiều việc, vãn bối không quấy rầy thêm nữa."

Những lời nên nói Hoa Trạch đã nói hết, hắn ta đứng dậy cáo từ. Nghe vậy, Huyết Lang Vương đứng dậy nói lời cảm tạ:

“Hoa công tử đi thong thả, sau này bản vương nhất định sẽ trọng tạ."

"Vương gia khách sáo." Hoa Trạch cười đáp lời.

Huyết Lang Vương đích thân tiễn Hoa Trạch ra đến cửa Vương phủ. Vừa rời khỏi Huyết Lang Vương Phủ, trên mặt Hoa Trạch lộ ra nụ cười lạnh. Sở dĩ hắn ta nói những lời này cho Huyết Lang Vương biết hoàn toàn là vì muốn trả thù Tiêu Trần.

Vào đợt Lưỡng Tông thịnh hội trước Tiêu Trần đã đánh bại hắn ta. Vốn chuyện không có gì đáng trách nhưng Hoa Trạch lại vì đó mà ghi hận Tiêu Trần. Bây giờ hắn ta biết được tin này, Hoa Trạch tất nhiên không chút do dự thông báo ngay cho Huyết Lang Vương.

"Vương Hoan, để ta xem xem lần này ngươi có sống nổi nữa không." Hoa Trạch thầm nghĩ, nở nụ cười lạnh.

Đám người Tiêu Trần luc này không hề hay biết gì sự tình ở Đế Đô, hiện bọn họ đã rời khỏi Khang Thành, nhưng không đi qua quan đạo. Quãng đường đám người Tiêu Trần đang đi thuộc lộ trình hoang vu hẻo lánh ít người đi qua.

Vì đã đoan được Huyết Lang Vương chắc chắn sẽ tìm kiếm dọc theo lộ trình và các trạm thiết lập sẵn, nếu họ còn đi qua quan đạo thì chẳng khác gì chui đầu vào lưới. Bọn họ đã đi được ban ngày, chẳng qua vì họ đi bộ cho nên tốc độ của bọn họ không được nhanh, quãng đường đến được Hổ Lao quan vẫn còn rất xa.

Muốn che giấu hành tung, vậy dĩ nhiên bọn họ không thể phi hành trên không, bởi vì như thế quá lộ liễu.

Cả đoàn hơn ba mươi người, vì phải chạy trốn nên bọn họ phải mua đủ số lượng Long Mã. Lúc này bọn họ đang cưỡi Long Mã, tiến thẳng về phía trước trong một mảnh hoang nguyên trải dài vô cùng vô tận.

Dọc theo con đường này, Tiêu Trần không dám lơ là chút nào, vừa đi Tiêu Trần vừa hỏi han Bạch Như Nguyệt:

“Mẫu thân, người thế nào rồi, có muốn nghỉ ngơi một lúc không?"

"Ta không sao." Nghe Tiêu Trần hỏi, Bạch Như Trăng lắc đầu, trả lời.

Bọn họ trên cơ bản đã rời khỏi phạm vi của Đế Đô Thiên Lang đế quốc, nhưng quang đường đến được biên cảnh Thiên Lang đế quốc hãy còn rất xa. Tiêu Trần lo Bạch Như Nguyệt sẽ không chịu đựng nổi gian khổ vì lặn lội đường xa thế này nên mới phải hỏi chừng.

Ngay khi Bạch Như Trăng dứt lời, từ phía sau đoàn người xuất hiện một toán binh sĩ mặc võ phục màu đen nhanh chóng bay đến.

Tướng lĩnh dẫn đầu toàn quân đã nhìn thấy đoàn người của Tiêu Trần từ xa, hắn ta có tu vi Đạo Hóa Cảnh, bọn họ phụng mệnh tìm kiếm tung tích Bạch Như Nguyệt. Lúc này khi phát hiện nhóm người của Tiêu Trần từ xa, tên tướng lĩnh nhướng mày:

"Xuống bên dưới hỏi thăm xem."

Trong ba ngày ngắn ngủi toàn bộ cảnh nội Thiên Lang đế quốc đều đã dán đầy lệnh truy nã của nhóm Bạch Như Nguyệt và Tiêu Trần. Đương nhiên là Huyết Lang Vương không biết thân phận và dung mạo thật sự của Tiêu Trần ra sao cho nên lệnh truy nã mà hắn ta rải đi là thân phận của Vương Hoan.

Toàn bộ quân đội của Thiên Lang đế quốc đều đang lùng sục tung tích của đám người Tiêu Trần. Và toán binh sĩ này cũng như thế.

Bọn họ đã nhìn thấy đoàn người của Tiêu Trần từ xa, đồng thời đoàn người của Tiêu Trần cũng phát giác được sự tồn tại của toàn binh sĩ kia. Trong phút chốc, Trương Kỳ nhìn về phía Tiêu Trần, nói:

"Công tử ... "

“Xem sao đã, không được thì giết hết." Biết ánh mắt Trương Kỳ có ý gì, Tiêu Trần ra hiệu cho bọn họ đừng hoảng loạn, xem tình hình thế nào rồi nói tiếp.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!