Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Kiếm Chủ Bát Hoang - Tiêu Trần (FULL)

Tất cả mọi người nhìn vào điểm mà ngón tay của Tiêu Trần đang chỉ, thấy được địa điểm mà Tiêu Trần định phá vỡ vòng vây chính là phía tây của Thiên Lang nguyên.

Khuôn mặt của Cố Tu hiện lên vẻ nghi hoặc, đối với quyết định này của Tiêu Trần, Cố Tu có hơi nghi ngờ, hắn ta hỏi:

"Công tử, phá vòng vây từ nơi này thì đi ngược lại với Hổ Lao quan rồi."

Hướng đi của địa điểm mà Tiêu Trần chọn để phá vòng vây hoàn toàn ngược với Hổ Lao quan, Cố Tu không rõ chuyện này, nếu như vậy thì bọn họ còn đến Hổ Lao quan không?

Đối với nghi vấn này của Cố Tu, Tiêu Trần mở miệng giải thích:

"Bây giờ toàn bộ Thiên Lang nguyên đều đã bị bao vây, chắc chắn Huyết Lang Vương đã nghĩ ra được rằng chúng ta đang chuẩn bị rời khỏi Thiên Lang đế quốc, như vậy thì đương nhiên vòng vây của đường đến Hổ Lao quan sẽ nghiêm mật nhất. Nếu phá vòng vây từ đó, không nói đến việc có thể thành công hay không, cho dù cuối cùng có thành công đi chăng nữa thì thương vong cũng rất lớn."

"Vậy nên, chúng ta đi ngược lại con đường cũ, phá vây từ phía tây. Mặc dù làm vậy thì sẽ phải đi một đoạn đường vòng lớn, nhưng mà các ngươi nhìn xem, sau khi vượt khỏi phía tây của Thiên Lang nguyên thì chúng ta có thể tiến vào Mang Sơn. Chỉ cần có thể vào được Mang Sơn thì chúng ta sẽ có đủ không gian để đọ sức cùng với Huyết Lang Vương, hơn nữa, Mang Sơn lại nối thẳng với Hổ Lao quan, chúng ta có thể thông qua Mang Sơn mà chạy thắng đến Hổ Lao quan. Mặc dù lộ trình xa hơn rất nhiều nhưng mà an toàn hơn."

Tiêu Trần kiên nhẫn giải thích, nghe xong lời hắn nói, đám người Cố Tu cũng nhanh chong hiểu ra. Hon nữa trong lòng bon họ không khỏi kính ne Tiêu Trần hơn.

Đừng nhìn tuổi Tiêu Trần là nhỏ nhất trong số bọn họ và tu vi chỉ ở mức Vấn Đạo Cảnh, nhưng trên đoạn đường này, các quyết định của Tiêu Trần đều có thể nói là chính xác vô cùng, tính tình kiên định, tâm tư tinh tế, khiến cho Trương Kỳ, Cố Tu - những cường giả thế hệ trước đã sống trên trăm năm đều phải bội phục. Ít nhất ra nếu như bọn hắn rơi vào hoàn cảnh như thế này thì bọn hắn cũng không thể làm được như Tiêu Trần.

Mọi người không còn ý kiến gì đối với quyết định của Tiêu Trần. Sau đó, Tiêu Trần lại thương lượng chi tiết mọi việc với người khác.

Bạch Như Nguyệt ngồi cách đó không xa nhìn đám người Tiêu Trần đang thảo luận, trong mắt bà ấy tràn đầy vẻ kiêu ngạo

Đã từng là Chân Long Tiêu Gia, thiếu niên hơn mười tuổi kia đã bất tri bất giác trưởng thanh như thế nay. Đoi mat với mot đam cuờng gia thế hệ trước của Thiên Thần đại lục, Tiêu Trần vẫn giữ thái độ không kiêu ngạo, không tự ti. Hơn nữa, trong mấy ngày chạy trốn này, Bạch Như Nguyệt có thể cảm nhận rõ ràng rằng bọn người Trương Kỳ kính nể Tiêu Trần từ tận đáy lòng, cũng bằng lòng nghe theo mệnh lệnh của Tiêu Trần.

Từ một thiếu niên ngây ngô lúc đầu, Tiêu Trần đã trưởng thành thành trung tâm của một đám người, trước mắt mười mấy tên Thiên Thần đại lục võ giả này chẳng phải sự thật là thế sao, lấy Tiêu Trần làm trung tâm, quay quanh bên người Tiêu Trần, nguyện ý nghe theo bất cứ mệnh lệnh gì của Tiêu Trần.

Sự việc xảy ra bất ngờ khiến Bạch Như Nguyệt cảm nhận được Tiêu Trần đã trưởng thành, cũng không còn là một thiếu niên có chút thiên phú như trước kia nữa.

Sau khi bàn bạc một hồi, quyết định tỉ mỉ mọi việc, sau đó Tiêu Trần đứng dậy, ánh mắt đảo một vòng xung quanh mọi người, trầm giọng nói:

"Lần phá vòng vây này, các vị không thể quá thiện chiến, ta hy vọng tất cả mọi người đang ngồi đây đều có thể bình an ra khỏi Thiên Lang đế quốc. Tiêu Trần ta cũng không muốn nhìn thấy bất kỳ huynh đệ nào phải hy sinh."

in

Dù cho là phá vòng vây nhưng Tiêu Trần cũng không muốn nhìn thấy bất kỳ một Thiên Thần đại lục võ giả nào vì vậy mà bỏ mình. Nghe những lời nói đó của Tiêu Trần, mọi người đều nặng nề gật đầu.

Đã có kế hoạch nên bọn người Tiêu Trần ngay lập tức thay đổi phương hướng, tiến thẳng về phía Tây của Thiên Lang nguyên.

Đã ở khu vực biên giới của Thiên Lang nguyên, cho nên chạy đến phía tây của nó cũng không tốn quá nhiều thời gian của mọi người, một ngày sau đó, bọn người Tiêu Trần đã đến được địa điểm phá vòng vây.

Ấn xa đằng sau một tảng đá lớn, cách bọn người Tiêu Trần hơn mười dặm chính là nơi đóng quân của đại quân Thiên Lang đế quốc, chỉ cần tiến lên thì bọn họ đã có thể đi vào Mang Sơn.

Cử Cố Tu tiến lên phía trước điều tra một lúc, sau một canh giờ, Cố Tu trở về.

"Công tử, phía trước có chừng một vạn binh lính của Thiên Lang đế quốc đang đóng giữ."

Hắn ta nói kỹ càng cho Tiêu Trần nghe những thông tin mà mình biết được.

Nghe thấy Cố Tu nói như vậy, Tiêu Trần khẽ gật đầu, ngay lập tức vỗ vỗ bả vai của Cố Tu nói:

"Vất vả rồi, ngươi nghỉ ngơi một lúc trước đi."

Để Cố Tu nghỉ ngơi một lát, Tiêu Trần lại rơi vào trầm tư.

Một vạn tên binh lính của Thiên Lang đế quốc, không tính là nhiều, thậm chí có thể nói là rất ít. Nhưng mà vấn đề mau chot la, mot khi bọn người Tieu Trần phá vỡ vòng vây thì nhất định phải xé vỡ phòng tuyến của đội quân này trong khoảng thời gian ngắn nhất, nếu không sau đó, những đội quân khác của Thiên Lang đế quốc sẽ chạy đến trợ giúp, như vậy thì sẽ rất phiền toái.

Cũng không cần phải đánh bại nhánh quân này, chỉ là muốn xé mở tuyến phòng thủ của bọn hắn. Sau đó, Tiêu Trần quyết định sẽ ra tay vào ban đêm, đám người Thiên Thần đại lục này sẽ mượn bóng tối mà bất ngờ công kích, tất cả lực lượng sẽ tập trung ở một điểm, dùng tốc độ nhanh nhất phá mở phòng tuyết của nhánh quân này, lập tức tiến vào Mang Sơn.

Tiêu Trần kiên nhẫn nằm vùng tại chỗ, một mực chờ màn đêm buông xuống, hắn mới tập hợp mọi người lại.

Theo như ý tưởng của Tiêu Trần thì lần phá vây này, để Trương Kỳ cầm đầu, dù sao thì Trương Kỳ cũng chính là Đạo Tôn Cảnh siêu cấp cường giả, dùng tinh thần chiến đấu mà phát động tiến công. Về phần những người khác thì dựa vào năng lực tu vi, theo thứ tự đi theo sau lưng của Trương Kỳ, xông thẳng vào trong quân địch, dùng tốc độ nhanh nhất để mở đường.

Tiêu Trần chỉ đặt ra một yêu cầu đối với đám người này, ở đây tổng cộng có ba mươi sáu người, trong trận chiến này, Tiêu Trần muốn để bọn họ trở thành một đoản kiếm, chỉ chém vào tim của quân địch, xé mở toàn bộ phòng tuyến của bọn hắn, và Trương Kỳ chính là thanh kiếm sắc bén nhất.

Nói với mọi người kế hoạch hoàn chỉnh, sau đó, Tiêu Trần gọi một mình Trương Kỳ lại, cung kính thi lễ với ông ta, từ tận đáy lòng nói:

"Tiêu Trần đa tạ tiền bối."

Lần này hắn đến cứu Bạch Như Nguyệt, cho đến nay Trương Kỳ cũng chưa từng oán hận một câu nào. Thân là Đạo Tôn Cảnh siêu cấp cường giả, nhưng Trương Kỳ lại có thể nghe theo mệnh lệnh của hắn, cho nên đối với Trương Kỳ mà nói, Tiêu Trần cảm tạ ông ta từ tận đáy lòng.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!