Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Kiếm Chủ Bát Hoang - Tiêu Trần (FULL)

Huyết Lang Vương cảm thấy may mắn khi hắn ta có chuẩn bị ở phía sau, đó chính là Thiên Lang vệ.

Nói về Thiên Lang vệ, ở Thiên Lang đế quốc Thiên Lang vệ vô cùng nổi tiếng, bởi vì đây chính là hộ vệ riêng của hoàng đế Thiên Lang đế quốc, mặc dù số người không nhiều, tổng cong cung chỉ co mot ngan người nhưng mỗi Thiên Lang vệ đều có thể nói là tinh anh trong tinh anh.

Có thể nói, Thiên Lang vệ chính là đội quân tinh nhuệ nhất của Thiên Lang đế quốc, nếu muốn gia nhập Thiên Lang vệ thì tu vi thấp nhất cũng phải là Đạo Hóa Cảnh. Thử nghĩ mà xem, Đạo Hóa Cảnh võ giả đấy, người như vậy mà ở trong những đội quân khác cũng đã có thể trở thành tướng lĩnh một phương, nhưng đây chỉ mới là tiêu chuẩn để gia nhập Thiên Lang vệ.

Cũng chính vì yêu cầu của Thiên Lang vệ rất cao cho nên số người không nhiều. Hơn nữa, trên cả Thiên Lang đế quốc này, người có thể điều động Thiên Lang vệ cũng chỉ có một mình hoàng đế Thiên Lang đế quốc, bọn họ cũng chỉ nghe theo lệnh của hoàng đế Thiên Lang đế quốc.

Huyết Lang Vương ngồi trong lều tướng, không bao lâu sau, một nam tử trung niên mặc võ phục màu đen, còn còn thêu hoa văn hình đầu sói nhanh chóng đi vào trong lều, hắn ta chắp tay thi lễ với Huyết Lang Vương rồi nói:

"Tham kiến vương gia."

Người này chính là Lang Thanh mà Huyết Lang Vương nhắc đến, chính là một trong ba phó thống lĩnh của Thiên Lang vệ. Lần này, vì để bắt được bọn người Tiêu Trần mà Huyết Lang Vương cố ý mượn ba trăm Thiên Lang vệ từ bệ hạ, mà Lang Thanh chính là người đứng đầu của ba trăm Thiên Lang vệ này.

Toàn bộ Thiên Lang có một thống lĩnh, ba phó thống lĩnh, thống lĩnh chính là Đạo Tôn Cảnh siêu cấp cường giả và ba vị phó thống lĩnh chính là Đạo Vương Cảnh cường giả.

Đối mặt với Huyết Lang Vương, Lang Thanh cũng không thể hiện sự cung kính quá nhiều, ngẫm lại cũng đúng, là phó thống lĩnh của Thiên Lang vệ, nếu không phải bệ hạ ra lệnh thì vốn dĩ Lang Thanh cũng sẽ không đến chỗ của Huyết Lang Vương, cho dù hắn ta có là Tứ Đại Thân Vương đi chăng nữa.

Cũng không để ý đến sự lạnh nhạt của Lang Thanh, đối với đám người này, Huyết Lang Vương hiểu rõ nhất. Đôi mắt han ta tràn đầy sát ý nhìn về phía Lang Thanh, nói thẳng vào vấn đề:

"Tin tức mới truyền đến, đám tặc nhân kia đã phá vỡ được vòng vây ở phía tây, e rằng lúc này đã vào được Mang Sơn, đại quân khó mà có thể hành động bên trong Mang Sơn, cho nên chỉ có thể để cho các ngươi ra tay."

Huyết Lang Vương cũng rất dứt khoát, nói rõ mục đích gọi Lang Thanh đến đây. Nghe vậy, Lang Thanh khẽ gật đầu, cực kì lạnh nhạt mà nói:

"Xin nghe theo phân phó của vương gia, Thiên Lang vệ ngay lập tức lên đường."

Nói xong, hắn ta cũng không chờ Huyết Lang Vương đáp lời, Lang Thanh quay người định rời đi, nhưng mà Huyết Lang Vương đã nhanh chóng nói thêm:

"Thiên Lang thống lĩnh, tuyệt đối không thể để phu nhân bị thương."

Phu nhan ma Huyết Lang Vuong nhac toi đưong nhiên là Bạch Như Nguyệt. Nghe thấy vậy, bước chân của Lang Thanh dừng lại, không quay đầu lại mà khẽ gật đầu, sau đó lại nhanh chóng ra khỏi lều tướng.

Nhìn thấy Lang Thanh rời đi, sát ý trong mắt Huyết Lang Vương cũng không giảm bớt một chút nào, hắn ta đã quyết định tự mình tiến vào Mang Sơn. Tặc nhân cướp đi Bạch Như Nguyệt lần này, Huyết Lang Vương chỉ có thể tự tay nghiền xương chúng thành tro thì mới có thể nguôi giận.

Ngay tại lúc Huyết Lang Vương bên này đang âm thầm ra quyết định thì sau khi Lang Thanh rời khỏi lều, han ta nhanh chóng triệu tập Thiên Lang vệ.

Ba trăm Thiên Lang vệ đều mặc bộ võ phục màu đen có họa tiết đầu sói đáng sợ, khuôn mặt ai cũng không cảm xúc, không biết là đang vui hay đang buồn, chỉ có sự thơ ơ, đó là sự thờ ơ đối với mạng người.

Chỉ có ba trăm người đứng chung nhưng mà khí thế của bọn hắn cũng đã vượt qua thiên quân vạn mã, đây chính là đội quân Thiên Lang vệ tinh nhuệ của Thiên Lang đế quốc.

Đã từng có người nói rằng, muốn trấn áp được một ngàn Thiên Lang vệ này thì ít nhất cần phải có một đội quân lớn trên trăm vạn người, có thể tưởng tượng được sức chiến đấu một ngàn Thiên Lang vệ này khủng bố cỡ nào. Bọn họ chính là cây đao sắc bén nhất trong tay của hoàng đế Thiên Lang đế quốc.

"Đi đến Mang Sơn."

Ánh mắt của Lang Thanh nhìn về phía ba trăm Thiên Lang vệ, hắn ta nhàn nhạt mà nói. Nghe vậy, ba trăm Thiên Lang vệ đồng thời phóng lên cao, trong nháy mắt, thân hình đã biến mất trong đêm tối, hướng đến Mang Sơn, hành đồng nhanh nhẹn, không dây dưa dài dòng.

Cùng lúc đó, bọn người Tiêu Trần cũng đã thành công vào bên trong Mang Sơn, đến tận đây, đám người mới âm thầm thở phào một hơi.

Chỉ cần vào được Mang Sơn thì mấy chục vạn đại quân của Thiên Lang đế quốc cũng không có tác dụng quá lớn. Bọn họ thả chậm tốc độ, lần lượt uống đan dược chữa thương. Một hồi phá vòng vây khi nãy, bởi vì thời gian cấp bách nên bọn họ đều điên cuồng, lúc này trầm tĩnh lại, không ít người đã bị thương nhưng mà không có ai ngã xuống.

Dọc trên con đường đã định đi vào trong sâu Mang Sơn, cho đến lúc này, tâm trạng của Tiêu Trần mới dần dần buông lỏng.

Đi tiếp một đêm, sáng sớm ngày thứ hai, mọi người dừng lại nghỉ ngơi bên cạnh một dòng suối nhỏ. Bạch Như Nguyệt ngồi xuống nhìn khuôn mặt dính đầy máu tươi của Tiêu Trần, bà ấy dịu dàng lau sạch vết máu trên khuôn mặt của hắn.

"Công tử, bây giờ chúng ta đã vào được Mang Sơn, có lẽ đại quân của Thiên Lang đế quốc cũng không tiếp tục cố gắng truy kích chúng ta nữa."

Nhanh chân đi đến trước mặt của Tiêu Trần, Cố Tu cũng âm thầm thả lòng rồi

nói.

Nghe thấy Cố Tu nói vậy, sắc mặt của Tiêu Trần nghiêm túc đáp:

"Vẫn không thể chủ quan được, tuy rằng Mang Sơn gây khó khăn cho đại quân, nhưng không thể khinh thường thực lực của Thiên Lang đế quốc."

Vì lần trốn thoát không thành công bên trong Thiên Lang đế quốc trước đó, Tiêu Trần thật sự không dám chủ quan một chút nào. Hơn nữa, cũng không biết phải nói làm sao nhưng trong lòng của Tiêu Trần luôn có một loại cảm giác không thể lí giải, cảm giác này rất khó chịu.

Uớc chung nghỉ ngoi được nửa canh gio, đam nguoi lại len đuong một lần nữa, muốn thông qua Mang Sơn mà đi về Hổ Lao quan. Quãng đường gần như là dài gấp đôi, nhưng mà cũng không còn cách nào khác, bây giờ muốn đến được Hổ Lao quan, cũng chỉ có cách này.

Bọn họ cứ đi về phía trước, cùng luc này, Lang Thanh dẫn đầu ba trăm Thiên Lang vệ đã đến được doanh trại nơi mà tối qua bọn người Tiêu Trần phá vòng vây.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!