Không ngờ rằng trong Thiên Lang đế quốc lại còn có một đội quân mạnh mẽ như vậy, Thiên Lang vệ chỉ có ba trăm người nhưng năng lực chiến đấu thì tuyệt đối không thua gì mười vạn đại quân.
Nghe thấy Tiêu Trần thét lên, mọi người cũng liếc nhìn nhau một cái rồi ngay lập tức tản ra khắp nơi. Tiêu Trần cũng đến gần Bạch Như Nguyệt, dẫn theo bà ấy tung người lao về trong rừng cây.
Vốn dĩ là hắn không muốn đánh nhau với những tên Thiên Lang vệ này, hắn bây giờ chỉ là Tiêu Trần của Vấn Đạo Cảnh, mà chọn đại bất kì một thành viên nào trong Thiên Lang vệ này thì cũng đã là Đạo Hóa Cảnh võ giả, không có khả năng đánh thắng. Vậy nên, phản ứng đầu tiên của Tiêu Trần chính là chạy trốn.
Dưới mệnh lệnh của Tiêu Trần, mọi người chạy tản ra khắp nơi. Nhưng mà trong quá trình chạy trốn, có mấy võ giả tu vi Đạo Hóa Cảnh của Thiên Thần địa lục chủ động đến bên cạnh Tiêu Trần, dễ dàng nhận thấy là những người này muốn bảo vệ Tiêu Trần.
Biết được ý nghĩ này của bọn họ, nhưng mà Tiêu Trần lại mở miệng quát:
"Chia ra đi, nếu không chúng ta đều không đi được."
"Nhưng mà công tử, bọn hắn ... "
Nghe Tiêu Trần nói như vậy, mấy tên Đạo Hóa Cảnh võ giả do dự nói, tu vi của Tiêu Trần quá thấp, lại thêm Bạch Như Nguyệt hầu như không có năng lực chiến đấu nào, cho nên trong lòng bọn họ đã nghĩ kỹ từ sớm, dù có hy sinh thì cũng phải kéo dài thời gian cho Tiêu Trần chạy trốn. Vì vậy bọn họ theo sát bên người Tiêu Trần, bảo hộ cho hai người.
Biết được bọn họ đã sớm dự tính sẽ hi sinh tính mạng để bảo vệ mình, thế nhưng mà Tiêu Trần vẫn không thể nào tiếp nhận được. Từ đầu đến cuối, hắn vẫn chưa hề nghĩ đến phải hi sinh bất cứ người nào, lại càng không dùng tính mạng huynh đệ của mình để đối lấy sự an toàn của bản thân.
Chính vì vậy nên Tiêu Trần mới bảo mọi người tách nhau ra mà trốn, bằng không thì Tieu Tran hoan toan co the đe cho bon họ dốc sức ngan cản Thiên Lang vệ một lúc, còn hắn thì dẫn theo mẫu thân rời đi. Như vậy thì tỉ lệ trốn thoát của Tiêu Trần đương nhiên cũng cao hơn, nhưng Tiêu Trần hoàn toàn không thể nào làm ra chuyện như vậy được.
Vì vậy, sau khi biết được ý nghĩ của mọi người, Tiêu Trần không chút khách khí mà quát:
"Bớt nói nhảm, tách ra đi, nhất định phải sống sót đến Hổ Lao quan, đi."
Ép buộc bọn họ tản ra. Nghe những lời nói đó của Tiêu Trần, lại nhìn thấy thần sắc kiên định của hắn, mấy tên Đạo Hóa Cảnh võ giả còn muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn không nói ra, chỉ bất đắc dĩ thở dài. Bọn họ ngay lập tức phân tán ra lao vào trong rừng cây.
Ngoại trừ Trương Kỳ và bốn người bon Cố Tu ở ngoài thì số Thiên Thần đại lục võ giả còn lại đã tản ra khắp nơi. Trong lúc đó, mặc dù có không ít người muốn đến bảo vệ cho Tiêu Trần nhưng đều bị hắn quát đi.
Dùng tính mạng của người khác để đối lấy mạng của mình, Tiêu Trần không làm được, cho dù cuối cung có sống sot được thì Tieu Trần cung se không tha thứ cho chính mình.
Vừa cõng mẫu thân, Tiêu Trần vừa điên cuồng truyền tin trong rừng cây, trong lúc đó, Tiêu Trần đã sử dụng bùa tăng tốc và uống thêm mấy viên đan được, nhanh chóng bỏ lại Thiên Lang vệ sau lưng.
Tốc độ của Tiêu Trần đã lên đến cực hạn, thế nhưng sau lưng vẫn còn mấy tên Thiên Lang vệ cấp tốc đuổi theo.
Ngoại trừ hơn trăm tên Thiên Lang vệ đang ngăn chặn bọn người Trương kỳ ở bên ngoài và gần một nửa Thiên Lang vệ đang đuổi theo những người khác, lúc này sau lưng của Tiêu Trần có ba tên Thiên Lang vệ đang truy kích. Đây đã là do Tiêu Trần thừa dịp hỗn loạn bỏ lại hơn mười tên Thiên Lang vệ, bằng không, chỉ e rằng số Thiên Lang vệ truy kích hắn còn nhiều hơn.
Tiêu Trần cắn chặt hàm răng, giờ khắc này, hắn không thể nào thả lỏng, tu vi của mỗi tên Thiên Lang vệ này đều là Đạo Hóa Cảnh, một khi bị bọn hắn đuổi kịp, thì dù chỉ là một người, Tiêu Trần cũng không thể ứng phó được. Hơn nữa, bây giờ mọi người đều đã phân tán, cho dù Tiêu Trần có muốn cầu cứu thì cũng không ai có thể giúp hắn được.
Điên cuồng tập kích bất ngờ như vậy khiến Tiêu Trần tiêu hao rất nhiều sức lực. Mắt thấy sắc mặt của Tiêu Trần càng ngày càng tái nhợt, Bạch Như Nguyệt trên lưng hắn đau lòng mà kêu:
"Trần nhi."
Nghe thấy Bạch Như Nguyệt gọi, Tiêu Trần nở một nụ cười gượng ép:
"Mẫu thân yên tâm, không sao cả, mọi chuyện đều có hài nhi ở đây."
Ra hiệu cho Bạch Như Lăng yên tâm, khi bọn người Tiêu Trần đang điên cuồng chạy trốn, thì Trương Kỳ và bốn người Cố Tu đều phát điên.
Lúc này bọn họ đều không có cách nào mà lo lắng cho Tiêu Trần và những người khác, điều duy nhất có thể làm đó chính là dốc sức ngăn chặn càng nhiều Thiên Lang vệ càng tốt. Cho nên lúc này, bọn người Trương Kỳ đã không còn phải suy nghĩ làm sao để phá trận mà là phải làm sao để ngăn chặn càng nhiều Thiên Lang vệ càng tốt, kéo dài thời gian để bọn người Tiêu Trần có thêm hi vọng để chạy trốn.
Khí tức của bọn họ đều đã được đẩy lên cực điểm, sự cuồng bạo của hai trăm tên Thiên Lang vệ vừa lóe lên đã bị bọn họ đè ép, đương nhiên là Tiêu Trần không hề biết chuyện này.
"Lão già, sắp chết rồi mà còn làm nhiều chuyện như vậy."
Lúc này, một mình Trương Kỳ kéo lại gần hơn sáu mươi tên Thiên Lang vệ, thấy thế, Lang Thanh tức giận lạnh giọng quát.
Rất nhiều người đã bị Trương Kỳ ngăn chặn, hiển nhiên đám Thiên Lang vệ đang truy kích Tiêu Trần cũng đã ít đi rất nhiều. Sát ý trong mắt của Lang Thanh ngày càng đậm, từng đợt tấn công của hắn ta cũng tàn nhẫn hơn.
Đối mặt với sự vây giết của gần sáu mươi tên Thiên Lang vệ, áp lực của Trương Kỳ đương nhiên không cần nói cũng biết. Hơn nữa những tên Thiên Lang vệ này còn đang chủ trì chiến trận, sức mạnh vô cùng to lớn, cho nên, dù Trương Kỳ có là Đạo Tôn Cảnh siêu cấp cường giả thì bây giờ cũng không tránh khỏi việc bị thương.
Từng ngụm máu tươi trào ra từ trong miệng, thế nhưng Trương Kỳ vẫn không có chút ý định rút lui, bởi vì Tiêu Trần chỉ mới chạy thoát được một canh giờ mà thôi, còn chưa đủ, Trương Kỳ nhất định phải chịu đựng, ít nhất phải để cho Tiêu Trần có đủ thời gian chạy thoát.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!