"Lão già này, ngươi thật sự muốn liều mạng với chúng ta sao?"
Lang Thanh lạnh lùng quát lớn về phía Trương Kỳ, nói thật thì bây giờ Lang Thanh đã không còn muốn tiếp tục dây dưa với Trương Kỳ nữa.
Có hai nguyên nhân chủ yếu. Một là, cho dù Trương Kỳ đã bị thương rất nặng, nhưng muốn giết chết ông ta thì vẫn không phải là một chuyện dễ dàng. Suy cho cùng, Trương Kỳ cũng là một cường giả siêu cấp Đạo Tôn Cảnh, nếu muốn đánh giết ông ta thì Thiên Lang vệ nhất định sẽ phải chịu tổn thương vô cùng nặng nề. Thứ hai, mệnh lệnh của Huyết Lang Vương là phải đoạt lại Bạch Như Nguyệt. Bây giờ Bạch Như Nguyệt đã chạy trốn theo Tiêu Trần. Nhiệm vụ quan trọng nhất vẫn là phải cướp lại được Bạch Như Nguyệt, cho nên việc quyết chiến sống chết với Trương Kỳ ở đây rõ ràng là một việc vô nghĩa.
Hắn ta cũng đã định buông tha Trương Kỳ, nhưng sau khi nghe lời hắn ta nói xong mà Trương Kỳ vẫn không có tí ti ý muốn đáp lại, vẫn kịch liệt chiến đấu cùng với đông đảo Thiên Lang vệ. Một mặt vừa đánh đấm, một mặt trong lòng Trương Kỳ vừa nghĩ ngợi.
"Sắp rồi, chỉ cần lão phu kiên trì thêm một chút thì tỷ lệ công tử chạy thoát cung se lớn hơn một chut. Mặc dù tu vi của cong tử không cao, nhung tam tính vô cùng kiên định lại mưu trí hơn người, nhất định có thể biến nguy thành an."
Vốn dĩ với khả năng của Trương Kỳ đã có thể phá vỡ vòng vây từ lâu, sở dĩ vẫn cố gắng kiên trì cho tới tận bây giờ cũng là vì Tiêu Trần.
Trong lòng nghĩ như vậy cho nên khi Trương Kỳ ra tay càng thêm tàn nhẫn, mỗi một lần bản thân ông ta giết được một gã Thiên Lang vệ thì áp lực trên người của những võ giả Thiên Thần đại lục cũng sẽ nhỏ đi một phần.
Thấy Trương Kỳ vốn không thèm nghe những lời mình nói, lửa giận trong lòng Lang Thanh quả thực là bốc lên cuồn cuộn như núi, trong lòng không ngừng mắng thầm cái lão già ngu ngốc Trương Kỳ này không biết chừng mực.
Có ý muốn rút lui khỏi chỗ này để đi truy đuổi Bạch Như Nguyệt, nhưng Lang Thanh hiểu rất rõ, hắn ta không thể rời đi. Bởi vì một khi hắn ta rời đi, những Thiên Lang vệ còn lại căn bản không thể ngăn được Trương Kỳ. Dù sao Lang Thanh cũng chính là trung tâm của trận chiến này, chính là bởi vì có hắn ta tọa trấn - một cường giả Đạo Vương Cảnh đại viên mãn, chiến trận Thiên Lang vệ chém giết với Trương Kỳ mới có thể kéo dài được tới như vậy, nếu không thì sớm muộn gì cũng bị Trương Kỳ đánh tan.
Trận chiến lại tiếp tục, Trương Kỳ càng đánh càng hăng, nhưng sắc mặt lại càng ngày càng tái nhợt, không chỉ Trương Kỳ mà ngay cả ba người Cố Tu bên trong vòng chiến lúc này cũng giống như Trương Kỳ, bọn họ đều không lựa chọn rút lui, bởi vì bọn họ hiểu rất rõ, bọn họ ở chỗ này chống đỡ được càng lâu thì áp lực bên Tiêu Trần cũng càng nhỏ lại.
"Công tử, ngươi nhất định phải chạy thoát."
Một quyền vừa ra đã đánh chết ngay một tên Thiên Lang vệ, Cố Tu cũng nhỏ giọng nỉ non.
Quan hệ giữa Cố Tu và Tiêu Trần có hơi khác biệt so với những người khác, mặc dù cũng giống như bọn người Trương Kỳ, đối với Tiêu Trần đều là nói gì nghe nấy, nhưng Tiêu Trần đối đãi với họ bằng thái độ với tiền bối, mà Cố Tu còn chính là cận vệ của Tiêu Trần, hoặc là nói hắn ta cũng chính là tiểu tùy tùng của Tiêu Trần.
Dưong nhiên, đay cung la do Co Tu tự nguyen, co the đi theo ben canh Tiêu Trần, Cố Tu cảm thấy rất tự hào, chính bởi vì có mối quan hệ như thế này, cho nên tình cảm giữa Cố Tu và Tiêu Trần còn sâu đậm hơn cả bọn người Trương Kỳ. Mà Tiêu Trần cũng đã coi Cố Tu là thân tín của mình, cực kỳ tín nhiệm Cố Tu.
Bốn người Trương Kỳ chiến đấu không dừng, kịch liệt đánh đấm trọn vẹn một đêm. Vào sáng sớm ngày hôm sau, bọn người Trương Kỳ đã thật sự là đèn cạn dầu, mới bắt đầu rút lui.
Đang lúc rút lui còn xen vào một chút việc nhỏ, thật ra Trương Kỳ và Cố Tu cũng đã chuẩn bị tốt tư tưởng có lẽ sẽ phải chết, nhưng cuối cùng hai người lại được một tên cường giả Đạo Vương Cảnh khác lôi đi.
Mà tên cường giả Đạo Vương Cảnh này, chính là cường giả Đạo Vương Cảnh bị giam giữ tại trong Huyết Lang Vương Phủ. Đương nhiên, tình cảm giữa hắn ta và Tiêu Trần cũng không thể so sánh với bọn người Trương Kỳ, cho nên có thể vì Tiêu Trần mà làm tới bước này cũng đã là một chuyện cực kỳ không dễ dàng, còn nếu muốn hắn ta phải chết vì Tiêu Trần, chỉ sợ là không thể nào.
Cho nên, sau khi kiên trì được suốt cả đêm, tên cường giả Đạo Vương Cảnh này quyết định phải nhanh chóng rút lui, đồng thời cũng quát lớn với bọn người Trương Kỳ:
"Đi nhanh, chẳng lẽ các ngươi thật sự muốn chôn thân ở chỗ này sao? Nếu các ngươi chết rồi, sau này còn ai tới bảo vệ Tiêu Trần công tử. Đừng quên, hiện tại chúng ta còn chưa hề rời khỏi địa giới Thiên Lang Đế Quốc đâu."
Nương theo tiếng quát lớn của tên cường giả Đạo Vương Cảnh, lúc này ba người Trương Kỳ mới lựa chọn rút lui.
Cũng giống như bọn người Tiêu Trần, bốn người Trương Kỳ cũng đã phân tán ra phá vỡ vòng vây, tự mình rời đi theo những phương hướng khác nhau, kể từ đó, Lang Thanh có muốn truy kích thì trong lúc nhất thời cũng không làm được. Dù sao thì vừa trải qua một đêm huyết chiến, Thiên Lang vệ cũng tổn thất không ít, hai trăm tên Thiên Lang vệ ở lại, lúc này cũng đã chết đến ba mươi tám người, tổn thất như vậy khiến trái tim Lang Thanh như đang rỉ máu, phải biết rằng để bồi dưỡng thành một Thiên Lang vệ hợp cách, thì phải trả cái giá vô cùng lớn, chính bởi vì như vậy, du cho la Thien Lang Đe quoc cung chỉ bồi duong ra được tròn một nghìn tên Thiên Lang vệ.
Sắc mặt hắn ta cực kỳ âm trầm u ám, ánh mắt quét một vòng qua đám Thiên Lang vệ đang lộ ra vẻ mệt mỏi rã rời sau khi trải qua một trận chiến đấu kịch liệt, Lang Thanh tức tới nỗi như muốn nghiến nát cả hàm răng.
Cũng vào lúc này, Huyết Lang Vương đuổi theo sau cũng xuất hiện trước mặt Lang Thanh, nhìn những thi thể chất đống ở nơi này, Huyết Lang Vương hơi cau mày nói:
"Phu nhân đâu?"
Cho dù là ai cũng có thể nhìn ra được, nơi này đã trải qua một phen đại chiến vô cùng kịch liệt, nhưng Huyết Lang Vương lại chưa tìm thấy được bóng dáng Bạch Như Nguyệt. Đối mặt với chất vấn của Huyết Lang Vương, Lang Thanh cũng nói đơn giản lại chuyện ở bên này một lần.
Lang Thanh cũng không sợ Huyết Lang Vương, bởi vì Huyết Lang Vương không có tư cách xử phạt hắn ta, càng không có tư cách ra mệnh lệnh cho hắn ta. Nếu không phải có lệnh của bệ hạ ban xuống, căn bản Lang Thanh sẽ không nhúng tay vào chuyện này.
Nghe nói Bạch Như Nguyệt đã chạy, trong lòng Huyết Lang Vương lập tức lan tràn giận dữ, nhưng lại không thể phát tác với Lang Thanh, sắc mặt hai người đều không đẹp đe gì, cuối cung vẫn là Lang Thanh mở miệng nói trước:
"Vương gia không cần lo lắng, trước đó đã có Thiên Lang vệ đi theo truy kích, chúng ta sẽ đi lần theo ký hiệu, nhất định có thể dẫn phu nhân về."
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!