Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Kiếm Chủ Bát Hoang - Tiêu Trần (FULL)

Huyết Lang Vương không tự mình đi truy đuổi bọn người Tiêu Trần, bởi vì hắn ta rất rõ ràng, cho dù là cường giả siêu cấp Đạo Tôn Cảnh như hắn ta nhưng nếu muốn bắt được mấy người Tiêu Trần trong ngọn núi rộng lớn bao la như này cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Cho dù hiện tại Thiên Lang vệ đã được điều động nhưng chuyện này cũng không hề đại biểu cho việc có thể bắt được Bạch Như Nguyệt và Tiêu Trần. Cho nên, Huyết Lang Vương dẫn người đi tới Hổ Báo Lĩnh cũng là vì muốn cắt đứt chút hy vọng cuối cùng của đám người Tiêu Trần.

Bên trong Hổ Báo Lĩnh có hai vị Thú Hoàng là Hổ Hoàng và Báo Hoàng, với tư cách là một trong Tứ Đại Thân Vương của Thiên Lang Đế Quốc, đương nhiên Huyết Lang Vương và bon hắn cũng có chut liên hệ. Lần này đi vào Hổ Báo Lĩnh, Huyết Lang Vương cũng muốn để Hổ Hoàng và Báo Hoàng trợ giúp hắn ta bắt Tiêu Trần và Bạch Như Nguyệt.

Tuy nhiên muốn làm như vậy thì Huyết Lang Vương sẽ phải trả cái giá rất lớn, nếu không những yêu thú bên trong Hổ Báo Lĩnh chắc chắn sẽ không ra tay, nhưng dù vậy thì có sao đâu chứ, vì Bạch Như Nguyệt, cái giá có lớn như nào thì Huyết Lang Vương vẫn có thể trả nổi.

Cũng đã chắc chắn rằng bọn người Tiêu Trần muốn chạy tới biên giới Vô Nguyệt Đế Quốc, có lẽ bọn hắn nghĩ chỉ cần chạy ra khỏi Mang Sơn thì đã có thể an toàn. Nhưng Huyết Lang Vương muốn bóp chết tất cả hy vọng của Tiêu Trần, dù cho có chạy ra khỏi Mang Sơn tiến vào tới Hổ Báo Lĩnh, Huyết Lang Vương cũng muốn để yêu thú vây bắt Tiêu Trần và Bạch Như Nguyệt, như thế mới có thể làm được tới mức không còn có sơ hở nào nữa.

Trong chuyện đuổi bắt Bạch Như Nguyệt, Huyết Lang Vương biểu lộ ra vẻ cực kỳ ổn trọng, hắn ta không cho phép tồn tại một chút sơ hở nào. Như thế thì cho dù bọn người Tiêu Trần có thể thành công chạy thoát khỏi đuổi bắt của Thiên Lang vệ, nhưng sau khi tiến vào Hổ Báo Lĩnh, vẫn phải đối mặt với sự vây bắt của yêu thú.

Cũng không biết dự định của Huyết Lang Vương, lúc này Tiêu Trần làm gì có thời gian rảnh rỗi để suy nghĩ những chuyện này. Sau một đêm chạy điên cuồng, Tiêu Trần cũng không biết mình chạy được bao xa, lúc này hắn tìm được một hang động bí ẩn, hai người Tiêu Trần và Bạch Như Nguyệt lập tức trốn vào bên trong.

Suốt một đêm qua, những Thiên Lang vệ vẫn một mực đuổi theo không hề từ bỏ, cũng may mắn là hắn tìm tới được vị trí hang động này, nên mới tạm thời tránh thoát được một kiếp như thế. Nhưng cái này cũng chỉ là tạm thời, đợi tới sau khi mấy tên Thiên Lang vệ phát hiện tung tích của hắn dần biến mất, thì chắc chắn sẽ vòng trở lại tìm kiếm, cho nên nơi này cũng không thể ở lâu.

Trong hang động chỉ có thể ăn mặc thô sơ, cả buổi tối đều chạy như điên, dù là Tiêu Trần cũng mệt mỏi không nhẹ, Bạch Như Nguyệt ở bên cạnh thấy vẻ mặt tái nhợt của Tiêu Trần thì đau lòng không ngớt.

Dịu dàng lau sạch mồ hôi trên mặt Tiêu Trần, Bạch Như Nguyệt nhẹ giọng kêu

lên:

"Trần Nhi ... "

"Nương, không sao cả, nương yên tâm đi."

Biết Bạch Như Nguyệt muốn nói cái gì đó, chẳng qua là muốn mình bỏ bà lại để tự mình trốn thoát, nhưng Tiêu Trần tuyệt đối không làm được điều đại nghịch bất đạo như này, cho nên không đợi Bạch Như Nguyệt mở miệng, Tiêu Trần đã trực tiếp ngắt lời.

Thấy Tiêu Trần căn bản không hề cho mình chen vào nói chuyện, Bạch Như Nguyệt do dự một chút, cuối cùng vẫn lựa chọn ngoan ngoãn ngậm miệng, bà ấy cũng hiểu rõ, với tính tình của Tiêu Trần mà kêu hắn tự mình trốn thoát là chuyện không thể nào xảy ra.

Nắm chắc thời gian nghỉ ngơi một lúc, trong khi đó, Tiêu Trần coi các loại đan dược chữa thương như kẹo ngọt nhét đầy vào miệng.

Biết rằng nếu nuốt một lượng lớn đan dược như vậy chắc chắn sẽ để lại di chứng, nhưng bây giờ rõ ràng Tiêu Trần đã không còn có thể cố kỵ những điều này nữa. Đối mặt với tình huống bây giờ, Tiêu Trần nhất định phải khiến bản thân nhanh chóng khôi phục lại, như thế mới có khí lực dẫn theo mẫu thân tiếp tục chạy trốn.

Nhưng chỉ ngắn ngủi có nửa canh giờ, sau khi khôi phục được một ít linh lực, Tiêu Trần không dám khinh thường, đứng dậy cõng Bạch Như Nguyệt bắt đầu gấp rút lên đường lần nữa.

Vốn đã biết rõ là Thiên Lang vệ - một đội ngũ cực kỳ tinh nhuệ - đang không ngừng đuổi bắt mình, cho nên lần này Tiêu Trần di chuyển đều vô cùng cẩn thận, thà rằng tốc độ chậm một chút, nhưng hắn cũng phải hết sức che giấu hoặc tiêu hủy hành tung của mình đi.

Cõng theo Bạch Như Nguyệt liên tục ẩn núp trong núi rừng, cùng lúc đó, ở bên phía ba tên Thiên Lang vệ phụ trách đuổi bắt Tiêu Trần lúc này sau khi đã đuổi theo hơn mười dặm thì phát hiện tung tích của Tiêu Trần hoàn toàn biến mất, ba người cũng nhanh chóng phản ứng lại.

"Đáng chết, chắc chắn là tên tiểu tử này đã trốn đi, đi, quay lại tìm."

Một người dù có cẩn thận thế nào thì trên suốt cả quãng đường chạy trốn như vậy cũng sẽ không thể nào che giấu hết được hành tung của mình. Cho nên ba tên Thiên Lang vệ này cũng nhanh chóng khẳng định là sau khi đi được nửa đường thì Tiêu Trần ẩn núp đi, buồn cười là ba người bọn họ còn đuổi theo hơn mười dặm.

Trên đoạn đường này, ba người tìm kiếm một lượt, quả nhiên đã nhanh chóng phát hiện ra hang động lúc trước Tiêu Trần trốn tránh.

Mặc dù hang động này cực kỳ bí ẩn, nhưng lúc này dưới sự tìm kiếm của ba tên Thiên Lang vệ, đương nhiên cũng bị tìm ra. Vào bên trong hang động, phát hiện có người đã để lại vết tích trước đó, sắc mặt cũng trầm xuống, ba tên Thiên Lang vệ lạnh lùng nói:

"Tiểu tử này that là xảo tra, thế mà tìm ra đuợc nơi lan tron bí ẩn như này."

"Ngay cả mấy người chúng ta cũng bị hắn lừa gạt, xem ra thật sự đúng là không thể xem thường tên tiểu tử này."

"Tiểu tử này đã đi rồi, chúng ta chỉ có thể chia ra hành động, như thế mới có thể nhanh chóng tìm ra được Tiêu Trần."

Bởi vì lần này Tiêu Trần cực kỳ cẩn thận, nhất là lúc rời khỏi cửa động, Tiêu Trần tốn rất nhiều thời gian mới che đậy hoàn toàn dấu vết gần hang động, cho nên lúc này ba tên Thiên Lang vệ cũng không biết Tiêu Trần chạy theo hướng nào.

Không biết nên truy đuổi theo hướng nào, cho nên ba người chỉ có thể lựa chọn chia ra hành động.

Có thể xác định là Tiêu Trần sẽ không chạy quay lại, bởi vì như vậy sẽ chỉ có thể đi vào trong Thiên Lang Đế Quốc, cũng đã loại trừ được một phương hướng, vậy chỉ còn lại ba phương hướng khác, ba người lập tức chia ra ba đường, bắt đầu tiếp tục truy đuổi.

Tốc độ của Thiên Lang vệ vô cùng nhanh, hơn nữa trên đường đi còn cực kỳ cẩn thận để ý những dấu vết mà Tiêu Trần để lại, mấy canh giờ qua đi, một tên Thiên Lang vệ rốt cuộc cũng tìm được chút dấu vết mà Tiêu Trần để lại.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!