Để có thể đoạt lại Bạch Như Nguyệt, Huyết Lang Vương không ngại lấy tính mạng của hàng trăm triệu người sống tại Thiên Lang Đế Quốc ra làm điều kiện. Không thể không nói, trong việc này Huyết Lang Vương đã hoàn toàn được gọi là kẻ mất trí.
Không từ chối Huyết Lang Vương, suy cho cùng, theo Hổ Hoàng và Báo Hoàng thì việc bắt Bạch Như Nguyệt chỉ là chuyện nhỏ, nhưng chỉ cần làm vậy mà đã có thể bắt tới trăm triệu người sống, việc mua bán này tuyệt đối là chỉ có lời.
Sau khi thuyết phục được Hổ Hoàng và Báo Hoàng giúp đỡ, Huyết Lang Vương cũng không rời đi. Không biết vì sao từ trực giác đã nói cho Huyết Lang Vương biết, cho dù có Thiên Lang vệ đi nữa nhưng cũng sẽ không thể nào bắt được Bạch Như Nguyệt. Cho nên, Huyết Lang Vương quyết định tự mình canh giữ ở Hổ Báo Lĩnh, chờ đợi Tiêu Trần tự mình đưa tới cửa.
Rời khỏi cung điện, Huyết Lang Vương vẫn ở lại Hổ Báo Lĩnh, ánh mắt nhìn về phương hướng Mang Sơn phía xa, Huyết Lang Vương hừ lạnh một tiếng nói:
"Hừ, Bạch Như Nguyệt, ngươi là của bản vương, cả đời này đừng mong trốn thoát khỏi lòng bàn tay của bản vương."
Vẫn còn chưa biết Huyết Lang Vương đã đi trước một bước tới Hổ Báo Lĩnh. Ở bên trong Mang Son, cho du đa thoat khoi su truy kích phía sau cua Thien Lang vệ, nhưng Tiêu Trần vẫn không hề chủ quan, luôn gấp rút lên đường.
Liên tục trôi qua hơn mười ngày, mà trong mười ngày này, dấu vết hoạt động của Tiêu Trần rất bí ẩn, song song với đó là thương thế trên người hắn cũng gần như khỏi hẳn.
"Nưong, chỉ thêm một ngay nữa là chung ta có thể roi khỏi Mang Sơn rồi tiến vào ranh giới của Hổ Báo Lĩnh, đến lúc đó cũng coi như rời khỏi được Thiên Lang Đế Quốc."
Dừng lại nghỉ ngoi ben cạnh dong suoi nho, Tieu Tran nhìn ve phía Bạch Như Nguyệt, vừa cười vừa nói.
Trước sau gộp lại thì đã chạy trốn ở trong Mang Sơn được hơn nửa tháng, không ngừng trốn chạy khắp nơi khiến cho Tiêu Trần và Bạch Như Nguyệt mệt mỏi không thôi. Bây giờ rốt cuộc cũng có thể thành công rời khỏi Mang Sơn, rời khoi bien gioi Thien Lang Đe Quốc, dĩ nhien trong long Tieu Trần va Bạch Như Nguyệt đều âm thầm vui mừng.
Chỉ là có điều vẫn còn khiến Tiêu Trần hơi lo lắng, đó chính là bọn người Trương Kỳ. Khi màn đêm buông xuống hắn lại tiếp tục chạy trốn, bốn người Trương Kỳ ngăn cản hơn phân nửa Thiên Lang vệ, liên tục nửa tháng cũng chưa có tin tức của bốn người bọn họ, Tiêu Trần không tránh được hơi lo lắng, còn những võ giả Thiên Thần đại lục, bọn họ liệu có thể tránh thoát khỏi đuổi giết của Thiên Lang vệ hay không?
Lo lắng cho sự an nguy của mọi người nhưng hiện tại Tiêu Trần cũng không còn cách nào khác. Trên đường đi bản thân hắn cũng không gặp được bất kỳ một võ giả Thiên Thần đại lục nào, hơn nữa với tình huống hiện tại, Tiêu Trần cũng không thể nào đi tìm bọn họ. Ddù sao Thiên Lang vệ vẫn còn chặt chẽ truy bắt phía sau, một khi bị Thiên Lang vệ vây lại, vậy mọi thứ sẽ kết thúc.
Chỉ có thể hy vọng mọi người của Thiên Thần đại lục có thể gặp dữ hóa lành. Dù sao bây giờ năng lực của Tiêu Trần cũng có hạn, ngay cả bản thân cũng khó mà bảo vệ, chứ đừng nói là lo cho người khác.
Nghỉ ngơi khoảng chừng một canh giờ, sau đó Tiêu Trần cõng Bạch Như Nguyệt bắt đầu lên đường lần nữa, lộ trình tới Hổ Báo Lĩnh còn khoảng một ngày đường, chỉ cần có thể thành công tiến vào Hổ Báo Lĩnh là Tiêu Trần có thể thở phào nhẹ nhõm một hơi rồi.
Tuy nói bên trong Hổ Báo Lĩnh có yêu thú hoành hành, nhưng trong lòng Tiêu Trần cảm thấy thì lúc này thà gặp yêu thú chứ tuyệt đối không mong muốn gặp phải Thiên Lang vệ.
Dọc đường chạy nhu đien, nhung co điều la Tieu Trần vẫn khong hề biet lúc này ở trong Hổ Báo Lĩnh đã bắt đầu có vô số yêu thú đang trực chờ hắn, bọn chúng đều nhận được mệnh lệnh của Hổ Hoàng là bắt Bạch Như Nguyệt.
Ngay cùng lúc với hai mẫu tử Tiêu Trần chạy như điên về hướng Hổ Báo Lĩnh, tại một chỗ bí ẩn bên trong Mang Sơn, Trương Kỳ và mấy tên võ giả Thiên Thần đại lục cũng đang lo sợ núp ở trong đây.
Ở chỗ này, cộng thêm Trương Kỳ là có cả thảy tám tên võ giả Thiên Thần đại lục, những người này đều là Trương Kỳ gặp gỡ trong khoảng thời gian chạy trốn.
Lúc này mọi người đều dừng lại nghỉ ngơi, cả khuôn mặt Trương Kỳ tràn ngập lo lắng, còn tới cùng là lo lắng vì cái gì? Hiển nhiên chính là vì Tiêu Trần, trong lòng Trương Kỳ, trọng lượng của Tiêu Trần thật sự quá nặng, nói trực tiếp một chút thì cho dù mọi võ giả trên Thiên Thần đại lục đều có thể xảy ra chuyện nhưng Tiêu Trần thì tuyệt đối không thể, đây chính là ý nghĩ của Trương Kỳ.
Nhưng đáng tiếc là dọc theo con đường này, Trương Kỳ đều cố ý tìm kiếm tung tích Tiêu Trần, nhưng đến nay vẫn không thu hoạch được gì.
Đối mặt với vẻ lo lắng của Trương Kỳ, một võ giả Thiên Thần đại lục lập tức mở miệng an ủi:
"Tiền bối Trương Kỳ yên tâm đi, Tiêu Trần chính là người đứng đầu Thập Đại Kiêu Vương ở Thiên Thần đại lục chúng ta, cho dù tính cách hay là lực chiến đấu đều không thể bắt bẻ, phải tin tưởng rằng hắn nhất định sẽ tránh thoát được kiếp nạn này."
"Đúng vậy, nhất định Tiêu Trần có thể chạy trốn thành công."
Mọi người cũng lần lượt mở miệng an ủi, nghe vậy, Trương Kỳ không nói gì chỉ gật nhẹ đầu. Chính ông ta cũng hiểu rõ, bên trong ngọn núi bao la rộng lớn này cho dù là một cường giả siêu cấp Đạo Tôn Cảnh như mình cũng khó mà tìm được vị trí của Tiêu Trần. Như vậy, cũng chỉ đành hy vọng Tiêu Trần gặp dữ hóa lành.
Trong lúc nhất thời đều khó tìm ra được vị trí của Tiêu Trần, bởi vì kế hoạch hôm nay, Trương Kỳ cũng chỉ đành dẫn theo đám người này nhanh chóng đuổi tới biên giới Vô Nguyệt Đế Quốc, chỉ như vậy thì mọi người mới có thể hoàn toàn được an toàn.
Còn có mấy người Cố Tu và ba tên cường giả Đạo Vương Cảnh cũng nghĩ thông suốt như Trương Kỳ. Lúc này bên cạnh họ cũng tụ tập được mấy võ giả Thiên Thần đại lục, mà bọn họ cũng đang đi về Hổ Báo Lĩnh, để tiến về tới biên giới Vô Nguyệt Đế Quốc. Đồng thời Cố Tu cũng không ngừng tìm kiếm vị trí Tiêu Trần, chỉ đáng tiếc là cũng giống như Trương Kỳ, Cố Tu không thu hoạch được gì.
Cũng không biết mọi người đều đang đi tìm mình, lúc này Tiêu Trần đã đến gần Hổ Báo Lĩnh, tối đa cũng chỉ còn hai tới ba canh giờ là hắn có thể tiến vào biên giới Hổ Báo Lĩnh.
Nhìn thay Ho Bao Lĩnh gần ngay trước mắt, đối mặt với một nơi tran ngập yêu thú này, bây giờ Tiêu Trần lại ước gì có thể sớm tới đây hơn một chút. Bởi vì so với Mang Sơn, theo Tiêu Trần thấy thì nơi đây sẽ càng thêm an toàn, nhưng Tiêu Trần lại không biết, tất cả những điều này chẳng qua chỉ là ý nghĩ đơn phương của hắn.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!