Biết rằng Sở Mục dù sao cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc để cho mình ngồi lên vị trí thái tử, dù sao từ nhỏ Sở Mục đã yêu chiều Sở Vô Khuyết và Sở Vô Song nhiều hơn rồi.
Nghe thấy Sở Vô Minh nói vậy, Tiêu Trần hỏi tiếp: "Điện hạ bằng lòng từ bỏ vị trí thái tử sao?"
Sở Vô Minh có thể từ bỏ vị trí thái tử được không? Chắc chắn là không thể rồi, nếu không Sở Vô Minh cũng sẽ không kiên trì đến bây giờ, han ta đã bỏ cuộc từ lúc trước khi gặp Tiêu Trần rồi.
Sở Vô Minh là một người rất có dã tâm, han ta có ham muốn mãnh liệt đối với Đế Quốc này, nếu không thì không thể đối phó với hai người anh em của mình mà không chịu rút lui mặc dù bên cạnh hắn ta còn không có bất kỳ sự hỗ trợ nào.
Vì không cam lòng, lại không được Sở Mục ủng hộ, cho nen neu Sở Vô Minh muốn lên nắm quyền, muốn đánh bại hai huynh đệ của mình thì chỉ có thể sử dụng các phương pháp khác mà thôi.
Ánh mắt nhìn cham cham vào Tiêu Trần, Sở Vô Minh không trả lời câu hỏi này, bởi vì không cần trả lời cũng biết, hắn ta chắc chắn sẽ không từ bỏ vị trí thái tử này.
Đây chính là sự bất lực của vị vua chua, đối mặt với quyền lực tối cao, tình cảm gia đình đã trở nên vô cùng mờ nhạt, nhưng đây không phải là vấn đề mà bây giờ Tiêu Trần phải cân nhắc.
Sở Vô Minh muốn vị trí thái tử, muốn quyền lực, Tiêu Trần cũng hy vọng rằng Sở Vô Minh có thể điều khiển Vô Nguyệt Đế Quốc, cho nên mục đích của hai người thực sự là giống nhau.
Nhưng không giống với với Sở Vô Minh, trong lòng Tiêu Trần sở dĩ muốn cho Sở Vô Minh nắm quyền ở Vô Nguyet De Quốc, nguyen nhan chỉ la vì Sở Vô Minh là một người tương đối đáng tin cậy mà thôi, nếu hắn ta điều khiển Vô Nguyệt Đế Quốc thì hắn ta có thể trở thành một hậu phương vững chắc cho các võ giả ở Thiên Thần lục địa.
Hàng chục ngàn võ giả từ Thiên Thần lục địa đã đến Thiên Hà lục địa. Mọi người ở nơi xa lạ này đều giống như bèo trôi không rễ, mà Vô Nguyệt Đế Quốc này có khả năng sẽ trở thành nơi trú ẩn an toàn cho nhiều người ở Thiên Thần lục địa. Những vo giả bị thương hoac không đủ mạnh hoàn toàn có thể đi đến Vô Nguyệt Đế Quốc để nghỉ ngơi và hồi phục, hơn nữa còn vì cha mẹ của hắn nữa, đây chính là nguyên nhân mà Tiêu Trần nhất định phải giúp cho Sở Vô Minh lên nắm quyền.
Hít một hơi thật sâu, Sở Vô Minh đột nhiên đứng dậy cúi đầu chào Tiêu Trần, nói: "Nếu vậy thì tất cả nhờ vào Tiêu huynh."
Những lời nói này của Sở Vô Minh rõ ràng đã đồng ý với ý kiến của Tiêu Trần, vì tham vọng của mình, Sở Vô Minh đã chọn tin tưởng vào Tiêu Trần.
Nghe vậy, Tiêu Trần khẽ mỉm cười nói, “Điện hạ đã quá lời rồi, chỉ hy vọng sau này điện hạ có thể đối xử tốt với bạn bè và gia đình ta."
Đã nói ra như vậy với Sở Vô Minh thì Tiêu Trần se không ở lại Vô Nguyệt Đế Quốc quá lâu, nhưng bạn bè và gia đình của hắn đều ở lại Vô Nguyệt Đế Quốc nên Tiêu Trần cần phải đảm bảo an toàn cho bọn họ.
Đương nhiên, đối với yêu cầu này của Tiêu Trần, Sở Vô Minh sẽ không từ chối, dù sao thì Tiêu Trần cũng không quan tâm đến quyền lực, đây là kết quả tốt nhất đối với Sở Vô Minh rồi.
Đã đạt được thỏa thuận cùng với Sở Vô Minh, cuối cùng hai người họ quyết định vào bảy ngày sau, Sở Vô Minh lấy danh nghĩa của mình để mời ba đội quân lớn đến Thành Trấn Sơn để dự tiệc, đến lúc đó nhân cơ hội này để hạ gục chúng trong một lần.
Cung luc đo, sau khi hạ guc ba đội quan lớn, Sở Vo Minh cố y lam lộ tin tức để khiến Sở Mục phải phái Huyết Nguyệt Vệ đến đây, đến lúc đó Tiêu Trần sẽ nhân cơ hội để giết Huyết Nguyệt Vệ ở Hổ Lao quan. Bằng cách này, Sở Vô Minh có thể kiếm chỉ Đế Đô, xác định quyền sở hữu vị trí thái tử.
Khi mọi việc đã được quyết định, Tiêu Trần tạm biệt Sở Vô Minh rồi trở về nơi ở của mình.
Mọi chuyện đã được sắp xếp, chỉ cần đến cuối cùng Sở Vô Minh có thể ngồi lên vị trí thái tử hoặc là buộc Sở Mục nhường ngôi vị của mình, đây cũng không phải là điều mà Tiêu Trần nghĩ tới, dù sao đây cũng là chuyện riêng của hoàng thất bọn họ, điều mà Tiêu Trần cần chỉ là một nơi ở an toàn để cho mọi người trong Thiên Thần lục địa trú ẩn tạm thời màthôi.
Mấy ngày kế tiếp, Tiêu Trần cùng với Sở Vô Minh bắt đầu chuẩn bị yến tiệc cho bảy ngày sau đó, đương nhiên, những việc lặt vặt thì Tiêu Trần sẽ giao cho đám người Mộc Phong làm.
Sau ba ngày liên tiếp, mọi thứ đã đâu vào đấy, chỉ đợi ngày đại tiệc bắt đầu, Tiêu Trần và Sở Vô Minh sẽ hạ gục ba đội quân lớn trong nháy mắt.
Đêm nay, Tiêu Trần ngồi xếp bằng ở trong phòng trên bồ đoàn tọa để tu luyện, một cơn gió nhẹ thổi qua, Tiêu Trần chợt mở hai mắt ra, cùng lúc đó, ở trước mặt Tiêu xuất hiện một ông già và một cô gái trẻ mặc váy ngắn màu xanh.
Tiêu Trần không xa lạ gì với hai người họ, cô gái mặc váy ngắn màu xanh kia chính là công chúa Cố Linh Dao, công chúa nhỏ của Thiên Tề tông.
Không ngo Cố Linh Dao lại đen nhanh như vậy, han mới tới Vô Nguyệt Đế Quốc được vẻn vẹn mấy ngày, mà nàng đã tìm thấy hắn rồi.
"Ta khong ngo ngưoi thuc sự có thể tron thoat khỏi Thiên Lang Đế Quốc." Cố Linh Dao nhìn về phía Tiêu Trần, trên mặt nở một nụ cười kì quái.
"Làm sao? Ngươi rất hy vọng ta không thể trốn thoát sao?" Nghe vậy, Tiêu Trần đáp lời, sau đó chậm rãi đứng dậy, mời hai người ngồi xuống ghế.
Tiêu Trần không ngờ Cố Linh Dao lại đến thăm mình khuya như vậy, đồng thời từ miệng Cố Linh Dao thì Tiêu Trần cũng biết được trong khoảng thời gian này, Cố Khải đã ra tay, lập tức quét sạch sức mạnh của Đại trưởng lão và Nhị trưởng lão của Thiên Tề tông, đồng thời giết cả hai người họ. Bây giờ ông già đi theo Cố Linh Dao chính là Tam trưởng lão của Thiên Te tông, Tiêu Trần cũng đã từng nhìn thấy ông ta, ông ta tên là Điền Quốc Xuyên, chỉ là Điền Quốc Xuyên giờ đã trở thành Đại trưởng lão của Thiên Tề tông rồi.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!