Trước những lời nói hờ hững của Tiêu Trần, chủ tướng Bạch Viêm quân và chủ tướng Thiết giáp quân kinh ngạc nhìn thi thể của chủ tướng Uy Viễn quân, rồi sau đó lại liếc mắt nhìn nhau, từ ánh mắt của đối phương, cả hai đều cảm giác được bản thân khó mà tin được.
Ai có thể ngờ được rang tam hoàng tử Sở Vô Minh này lại có lá gan lớn như vậy, không chỉ muốn thu nạp bốn đội quân lớn ngoài Hổ Lao quan, mà còn dám giết cả chủ tướng của bốn đội quân đó, đây không còn đơn giản là tranh chấp ngôi vị thái tử nữa rồi, nghiêm túc mà nói thì đây chẳng khác nào một cuộc tạo phản cả
Hai đại tướng quân không biết trong lòng Sở Vô Minh muốn làm gì, nhưng bây giờ những gì xảy ra trước mặt họ đã khiến cho họ không còn lựa chọn nào khác nữa rồi. Lời nói của Tiêu Trần rất rõ ràng: đêm nay, một là đầu hàng hai là chết. Chủ tướng Uy Viễn quân đã là người đã dự đoán trước được điều này, đồng thời Sở Vô Minh cũng đã nói rõ với hai người rằng hắn ta dám giết bọn họ.
Im lặng một hồi lâu, cuối cùng, chủ tướng Bạch Viêm quân và chủ tướng Thiết giáp quân đồng loạt quỳ lạy trước Sở Vô Minh, trầm giọng hô to: "Mạt tướng bái kiến điện hạ, nguyện vì điện hạ xông pha khói lừa, bất chấp không từ."
Vì không muốn chết, đồng thời, mặc dù hai vị tướng của Bạch Viêm quân và Thiết Giáp quân đều trung thành với hoàng thất, nhưng họ không phải là đầy tớ trung thành đến chết của Hoàng đế Sở Mục, vì vậy cuối cùng hai người đó vẫn lựa chọn đầu hàng.
Tất nhiên, đối với sự thần phục chưa rõ có đáng để tin tưởng hay không của hai người này, điều mà Tiêu Trần muốn chính là đêm nay cả hai phải đưa ra sự lựa chọn của mình, nhưng có được sự quỳ gối thần phục của hai người này thì chuyện tiếp theo dễ dàng giải quyết hơn rồi.
Hắn đích thân nâng hai vị chủ tướng dậy, Sở Vô Minh cười to nói: "Ha ha, nếu có thể được hai vị tướng quân giúp đỡ, bổn cung còn lo lắng gì về chuyện đại nghiệp nữa, hai vị tướng quân mau mau đứng dậy đi."
Hắn ta cười vô cùng xán lạn, sau khi đích thân nâng hai vị chủ tướng dậy, Sở Vô Minh lập tức lớn tiếng hô to: "Người đâu, mau dọn dẹp chỗ này cho ta."
Bọn họ được lệnh mang thi thể của tướng quân Uy Viễn đi, ngay sau đó, vài binh sĩ từ doanh trại Chiến Long đã quét dọn đại sảnh sạch sẽ, đồng thời, Điền Quốc Xuyên cũng đã rời khỏi đây, bữa tiệc rượu vẫn tiếp tục tiến hành.
Tuy rằng bữa tiệc rượu vẫn tiếp tục diễn ra, nhưng bởi vì chuyện vừa rồi mà hai vị tướng của Bạch Viêm quân và Thiết Giáp quân hiển nhiên có chút chật vật, thậm chí còn cảm thấy rất căng thẳng, bầu không khí trong lúc nhất thời trở nên hơi lúng túng.
Cảm nhận được bầu không khí đã thay đổi nhưng Sở Vô Minh vẫn không quan tâm, sau khi cùng ba vị tướng quân tán gẫu nửa giờ, cuối cùng Sở Vô Minh nhìn về phía chủ tướng Bạch Viêm quân và chủ tướng Thiết giáp quân rồi nói.
"Vì hai vị tướng quân đã đi theo bổn cung cho nên ngày mai bổn cung thỉnh mời hai vị tướng quân triệu tập tất cả các phó tướng thuộc hạ của mình đến thành Trấn Sơn để cho bổn cung được trông thấy."
Cuối cùng cũng vào chủ đề chính rồi, đó là phải thu phục được tay sai chủ lực của hai vị tướng quân, nhưng Tiêu Trần lại không nghĩ rằng chỉ có như vậy là đã có thể khống chế được hai đạo quân hàng mười vạn binh sĩ của Bạch Viêm quân và Thiết giáp quân được. Vì vậy, đối với tướng lĩnh của hai đạo quân vẫn phải cần một cuộc thanh trừng diệt cỏ tận gốc nữa, những vị trí quan trọng sẽ do người của Sở Vô Minh nắm giữ, như vậy mới có thể đảm bảo được không có chút sơ hở nào.
Nghe Sở Vô Minh nói gì, hai vị chủ tướng nào còn không rõ nữa, sở dĩ Sở Vô Minh làm như vậy là muốn khống chế hai đạo quân là Bạch Viêm quân và Thiết giáp quân một cách triệt để.
Họ có thể tưởng tượng rằng nếu những phó tướng này đến thành Trấn Sơn thì ít nhất một nửa trong số họ sẽ bị chém giết, sau đó vị trí của bọn họ sẽ bị thay thế bởi tay sai của Sở Vô Minh.
Cho dù họ không muốn đồng ý với ý kiến của Sở Vô Minh, nhưng họ có quyền lựa chọn sao? Không, nếu không đồng ý thì chẳng khác nào tìm đến con đường chết cả, sau một lúc do dự, hai vị chủ tướng mới cung kính nói: "Mạt tướng xin tuân mệnh."
"Ha ha, tạm thời trong thời gian này hai vị chủ tướng cứ ở lại thành Trấn Sơn nhé, bổn cung có rất nhiều điều muốn nói với hai vị chủ tướng đấy." Nghe được câu trả lời của hai vị tướng quân, Sở Vô Minh cười đáp.
Đúng rồi, không chỉ để thanh trừng các phó tướng của của hai quân đội mà còn muốn giam lỏng hai vị chủ tướng của bọn họ nữa chứ.
Điều này đương nhiên là phải làm rồi, dù sao vẫn chưa biết hai người có thực sự trung thành với Sở Vô Minh hay không, trước khi mọi chuyện ổn định, hai người đương nhiên sẽ phẩi ở lại thành Trấn Sơn.
Cũng không có dị nghị gì nữa, sau đó Sở Vô Minh lệnh cho Triệu Phong thu xếp chỗ ở cho hai người, đó là chỗ ở ngay trong phủ tướng quân, đồng thời, xung quanh noi ở của hai nguoi So Vo Minh đa bố trí hang vạn binh lính từ Tran Sơn quân đến trấn thủ, đồng thời, để đề phòng ngừa bất trắc, Tiêu Trần cũng đã bố trí Điền Quốc Xuyên ở luôn tại phủ tướng quân.
Sau khi mọi thứ đã được sắp xếp xong xuôi, mọi người giải tán ra về.
Ngày thứ hai, hai vị chủ tướng của Bạch Viêm quân và Thiết Giáp quân đã triệu tập tất cả các vị tướng sĩ của hai đội quân đến thành Trấn Sơn theo mệnh lệnh của Sở Vô Minh. Đối với việc này, Sở Vô Minh đương nhiên là đã chuẩn bị kỹ lưỡng, hiện giờ toàn bộ thành Trấn Sơn đã được thắt chặt, hàng trăm ngàn Trấn Sơn quân đã sẵn sàng, chỉ cần tướng lĩnh của hai đạo quân xuất hiện thì ngay lập tức bọn họ sẽ bắt luôn.
Trong khi chờ đợi hai đội quân xuất hiện, Tiêu Trần đã đích thân đưa Trương Kỳ, Tư Không Minh và hai trưởng lão Thiên Tề Tông chạy đến Uy Viễn quân.
Để trợ giúp Tiêu Trần, Cố Khải đã cử ba vị trưởng lão của của Thiên Tề Tông đến đây, cộng với Điền Quốc Xuyên, có nghĩa là có tổng cộng bốn trưởng lão của Thiên Tề Tông mà Tiêu Trần được chỉ huy.
Mục đích của việc đưa người đến Uy Viễn quân lần này rất đơn giản, đó là kiểm soát hoàn toàn Uy Viễn quân.
Bây giờ Uy Viễn quân đã dần thất thủ, việc Tiêu Trần phải làm là hỗ trợ một vị tướng quân tâm phúc cuối cùng đến thuần phục Sở Vô Minh, đồng thời sẽ chém đầu những tướng sĩ không nghe chịu lời, giống như hai đạo quân kia, quả tim của bọn họ phải đặt vào Sở Vô Minh. Chỉ có bằng cách này thì bọn họ mới có thể hoàn toàn kiểm soát được Uy Viễn quân.
Bốn đại quân ở đây đều có truyền tống trận tương liên, thông qua truyền tống trận tương liên, đám người của Tiêu Trần ngay lập tức đến thành Uy Viễn, nơi Uy Viễn quân đang đóng quân tại đó.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!