Bàn về thực lực, Vô Nguyệt Đế Quốc và Thiên Lang Đế Quốc không phân cao thấp, cho nên khi bắt đầu trận chiến Vô Nguyệt Đế Quốc cũng không chiếm được lợi thế gì.
Trên chiến trường, cường giả của Vô Nguyệt Đế Quốc và cường giả của Thiên Lang Đế Quốc chiến đấu kịch liệt trên bầu trời, một tên cường giả Đạo Vương Cảnh cười lạnh nói:
“Vô Nguyệt Đế Quốc các người là tự tìm đến cái chết, lại dám hoang tưởng muốn tấn công Thiên Lang Đế Quốc bọn ta à, quả là tự chuốc lấy diệt vong."
Đối với việc Vô Nguyệt Đế Quốc dám phát động tấn công với quy mô lớn như vậy, tướng lĩnh của Thiên Lang Đế Quốc đều cảm thấy Vô Nguyệt Đế Quốc bị điên rồi. Chỉ có điều đối mặt với chuyện này, tướng lĩnh của Vô Nguyệt Đế Quốc lại cười khinh nói: "Một đám đần độn, lần này bọn ta sẽ tiêu diệt Thiên Lang Đế Quốc các người một cách triệt để."
Nhưng chỉ dựa vao một mình Vô Nguyệt Đế Quốc thì không có cách nào tiêu diệt được Thiên Lang Đe Quốc, neu không thì sao hai nuớc đoi đau nhau hơn trăm năm lại không làm gì được đối phương, chẳng qua lần này Tiêu Trần đã thành công thuyết phục được yêu thú của Hổ Báo Lĩnh, cứ thế, Thiên Lang Đế Quốc tất phải diệt.
Đại chiến bùng nổ, đại chiến có trên ngàn vạn người, trong thời gian ngắn tuyệt nhiên khó có thể phân thắng bại. Nhiều ngày liên tiếp trôi qua, Vô Nguyệt Đế Quốc mỗi ngày đều sẽ phát động tấn công, mà Thiên Lang Đế Quốc cũng không hề tỏ ra yếu kém, hai nước có thể nói là có qua có lại.
Một nhóm người của Vô Nguyệt Đế Quốc ngồi trong phủ tướng quân của thành Trấn Sơn, Sở Vô Minh ngồi ở hạ thủ. Lúc này Cung Thân Vương, một trong số Tứ Đại Thân Vương nói với vẻ mặt trầm trọng: "Thái tử điện hạ, đã ba ngày trôi qua rồi, yêu thú Hổ Báo Lĩnh này còn chưa ra tay sao?"
Sớm đã đem tin tức Vô Nguyệt Đế Quốc liên thủ với yêu thú của Hổ Báo Lĩnh báo với mọi người, nhưng đã ba ngày liên tiếp trôi qua, mỗi ngày đại quân hai nước đều đánh nhau chết đi sống lại, nhưng hoàn toàn không có dấu vết ra tay của yêu thú Hổ Báo Lĩnh. Cứ như vậy, đại quân của Đế Quốc sẽ bị tổn thất một cách nghiêm trọng.
Nghe Cung Thân Vương nói, Sở Vô Minh cũng bất lực, từ sau khi Tiêu Trần truyền tin tức về, thì không còn bất cứ động thái gì nữa. Nhưng Sở Vô Minh vẫn tin tưởng Tiêu Trần, cho nên mới phát động tấn công.
Thở nhẹ một hơi, Sở Vô Minh nhàn nhạt lên tiếng: "Quân ta thương vong thế nào rồi?”
"Thưa bệ hạ, sau ba ngày chiến đau kịch liệt, quân ta tử vong gần năm mươi vạn người, số người trọng thương đạt hơn con số trăm vạn, người bị thương nhẹ không đếm xuể." Đối mặt với câu hỏi của Sở Vô Minh, Cung Thân Vương thành thật trả lời.
Nghe được câu trả lời của Cung Thân Vương, Sở Vô Minh rơi vào trầm lặng. Chỉ ba ngày ngắn ngủi, số lượng binh sĩ thương vong như vậy quả thật không nhỏ, nhưng rất nhanh, Sở Vô Minh liền thấp giọng nói:
"Tiếp tục tấn công, nhất định phải đánh sập Hổ Lao Quan này cho bổn cung."
Sở Vô Minh không hề có ý định bỏ cuộc, hắn ta tin tưởng Tiêu Trần. Nghe lời này của Sở Vô Minh, những người có mặt đều gật đầu lên tiếng.
Suc tan cong của Vô Nguyệt Đe Quốc ngay mot hung manh, ma cung vào ngày thứ bảy tính từ lúc trận chiến bùng nổ, đại quân hai bên vốn đang trong trận chiến kịch liệt, nhưng đột nhiên Hổ Báo Lĩnh từ cả hai phía truyền đến một tiếng thú gầm vang kinh trời.
Đồng thời, đi kèm với tiếng gầm của các yêu thú này, mặt đất cũng bắt đầu rung lên, cảm giác như sự rung động của mặt đất này không phải do địa chấn tự nhiên, mà là do vô số yêu thú đang điên cuồng tiến lại gần.
"Yêu thú của Hổ Báo Lĩnh bạo động sao?" Nhận ra được sự thay đổi này, cường giả của Thiên Lang Đế Quốc có chút không hiểu, còn tưởng rằng Yêu Thú ở Hổ Báo Lĩnh lại bạo động nữa, dù sao chuyện này cũng không phải chưa từng xảy ra.
Có điều, trên khuôn mặt của mỗi một cường giả Vô Nguyệt Đế Quốc bên kia đều đang nở nụ cười lạnh, có không ít người còn nhẹ giọng nói: "Cuối cùng cũng đến, yêu thú của Hổ Báo Lĩnh.”
Cường giả của Vô Nguyệt Đế Quốc đương nhiên biết rằng, đây vốn không phải là yêu thú bạo động gì.
Cũng vào lúc đại quân hai bên ôm lấy tâm tư cá nhân, nơi rừng sâu núi thẩm từ hai phía, từng yêu thú cuồng bạo điên cuồng xông ra, theo sau đó, không chút do dự liền xông vào đại quân của Thiên Lang Đế Quốc.
Mới đầu chỉ là một số yêu thú cấp thấp, nhưng dần dần, những yêu thú cấp cao đã hóa hình cũng xuất hiện, từng con đứng vút trên trời cao, nhìn về phía đại quân của Thiên Lang Đế Quốc lạnh giọng gào:
“Ha ha ha ha, đám nhóc con hôm nay có lộc ăn rồi, ăn uống thoải mái cho ta, nuốt sạch đám quân sĩ của Thiên Lang Đế Quốc này cho ta."
Kèm theo tiếng quát phẫn nộ của các yêu thú cao cấp là sự tấn công của đại quân yêu thú, trong một chốc, đại quân của Thiên Lang Đế Quốc lập tức thay đổi sắc mặt, đây là tình huống gì? Tại sao yêu thú của Hổ Báo Lĩnh lại tấn công bọn họ?
Có thể nhìn thấy rất rõ ràng, sau khi yêu thú của Hổ Báo Lĩnh xuất hiện, bọn nó không hề làm thương hại chút nào đến binh sĩ của Vô Nguyệt Đế Quốc, ngược lại ồ ạt xông đến giết binh sĩ của Thiên Lang Đế Quốc.
"Chết tiệt, không lẽ yêu thu của Hổ Báo Lĩnh đã hợp tác với Vô Nguyệt Đế Quốc rồi ư?" Rất nhanh đã có cường giả của Thiên Lang Đế Quốc đoán ra điều này.
Trong lòng đầy nghi hoặc, nhưng giờ không phải lúc nói những thứ này. Có sự gia nhập của đại quân yêu thú, cục thế của trận chiến đã phát sinh thay đổi.
Phía bên Vô Nguyệt Đế Quốc đại thắng, kết hợp với đại quân yêu thú rất nhanh đã chiếm được ưu thế, còn Thiên Lang Đế Quốc phải đồng thời đối mặt với đại quân của Vô Nguyệt Đế Quốc và yêu thú của Hổ Báo Lĩnh, nhất thời bị đánh đến lần lượt thất bại, sĩ khí bị giảm sút nghiêm trọng, thậm chí có một số binh sĩ đã lùi về sau bỏ chạy.