Tiêu Trần đã ra quyết định, mọi người cũng lập tức phát động tấn công tòa ngục thành này, do Tiêu Trần và Tô Lạc hai người dẫn đầu, hơn bốn mươi đệ tử của Thiên Tề Tông và Hỏa Thần Môn xông về phía tòa ngục thành.
Ngục thành vốn không có phòng vệ gì, chỉ dựa vào một vòng hàng rào làm bằng gỗ đơn giản đương nhiên là không thể ngăn cản được sự tấn công của đệ tử hai tông môn, nhưng cũng vào lúc đệ tử hai tông môn phát động tấn công, rất nhiều tù nhân trong ngục thành này cũng nhanh chóng tập hợp lại.
Trong thời gian ngắn ngủi, đã có bảy tám chục tên tù nhân đã tập trung trên đất trống bên ngoài ngục thành, mấy kẻ này ai ai cũng lộ ra vẻ mặt hung tợn, sát khí trên người hội tụ cùng với nhau, thực sự khiến người ta có một cảm giác khiếp sợ
"Mấy tên đe tử tông mon đang chet nay, lại dam tan cong đanh ngục thành, đung là muốn chet." Một tên tu nhân có tu vi Vấn Đạo Cảnh đại viên mãn nhìn về phía Tiêu Trần và những người khác đang xông đến, lạnh giọng gầm gừ.
"Bọn chúng là muốn một phát ăn trọn chúng ta nhỉ."
“Đúng là không biết sống chết, các huynh đệ, hôm nay giết đám đệ tử tông môn này, hầm hết bọn chúng lên."
“Haha, đã lâu lắm rồi ta không ăn thịt người, đã vậy còn là đệ tử thiên kiêu của các tông môn, xem ra máu thịt của bọn chúng có lẽ vô cùng ngon đấy."
Bọn tù nhân này không hề có chút sợ sệt trước sự tấn công của Tiêu Trần và những người khác, thậm chí có tên còn đề nghị uống máu ăn thịt của Tiêu Trần và những người khác.
Vĩnh viễn đừng nên xem thường đám tù nhân trong bí cảnh Hắc Ngục này, càng không cần phải thương hại chúng, bởi cái bọn này là một lũ biến thái, đối với chúng mà nói ăn thịt người đơn giản chỉ là cơm nhà thường ngày, thậm chí trong bí cảnh Hắc Ngục, chuyện tù nhân ăn thịt lẫn nhau càng chẳng lạ lùng gì.
Từng có đệ tử tông môn cảm thấy đám tù nhân này đáng thương, trong lúc chiến đấu rủ lòng thương hại không ra tay giết chết, nhưng kết quả cuối cùng, lại là đội của đệ tử tông môn rủ lòng thương hại này bị đám tù nhân vốn đã bại trận đó giết ngược lại, đến cả thi thể cũng bị bọn chúng chia ra ăn thịt, cho nên, với bọn tù nhân này, nhất định không thể thương hại dù chỉ là một chút, càng không thể mềm lòng.
Mặc Long Kiếm được rút ra khỏi bao, là người đứng đầu, Tiêu Trần chém thẳng ra, lưỡi kiếm đáng sợ một phát vụt qua, phút chốc một nhát chém thân thể của nhiều tù nhân thành hai phần.
“Lợi hại quá ......... " Nhìn thấy Tiêu Trần một nhát giết được nhiều tên tù nhân, trong lòng Tô Lạc âm thầm ngạc nhiên, thực lực thế này cũng quá mạnh rồi.
Một nhát kiếm chém xuống, cũng vào lúc này hai bên ngẩng đầu đụng mặt nhau, trận đại chiến thảm khốc bùng nổ trong phút chốc, nhấc kiếm chém một nhát, lần nữa kết thúc tính mạng của một tên tù nhân, Tiêu Trần trầm giọng thét lên: "Giết."
Dưới sự chỉ đạo của Tiêu Trần, khí thế của đệ tử hai tông môn tăng cao, còn đám tù nhân, cũng không có chút biến sắc, tuy nhiên bọn chúng đã nhìn ra được thực lực Tiêu Trần vô cùng mạnh, nhưng bọn chúng biết sợ sao? Rõ ràng là không thể nào.
Đối với bọn tù nhân mà nói, bọn chúng sớm đã không còn quan tâm đến sống chết rồi, với lại dù cho có như thế nào, kết cục của bọn chúng cũng đã được định trước, cho dù là lần này có thể thoát được cái chết, ở trong bí cảnh Hắc Ngục, bọn chúng vĩnh viễn không có ngày ra.
Đại chiến thảm khốc bùng nổ, trong trận chiến đấu, Tiêu Trần cũng quan sát tỉ mỉ cả chiến cục, rất nhanh, Tiêu Trần liền tìm ra kẻ có thực lực mạnh nhất trong đám tù nhân.
Một tên trung niên cường tráng, tướng mạo hung tợn, sát khí trên người càng vô cùng nồng nặc, đồng thời sở hữu tu vi của Chứng Đạo Cảnh nhập môn.
Trong số bảy tám chục tên tù nhân, chỉ có tên tù nhân cường tráng này có tu vi của Chứng Đạo Cảnh nhập môn, tu vi của những kẻ khác hoặc là ở Vấn Đạo Cảnh, hoặc là ở Thiên Nhân Cảnh.
"Tên này chính là kẻ mạnh nhất sao?" Ánh mắt nhắm thẳng vào tên trung niên cường tráng đó, Tiêu Trần nhẹ giọng nói.
Cũng vào lúc Tiêu Trần đang nói, tên cường tráng đó đã tấn công về phía một đệ tử của Thiên Tề Tông, đối mặt với tên cường tráng sở hữu tu vi Chứng Đạo Cảnh nhập môn, vị đệ tử Thiên Tề Tông này đương nhiên không phải đối thủ, chỉ một chiêu liền bị đẩy lùi về sau nhiều bước.
“Haha, đúng là đồ chỉ có vẻ ngoài, đến một quyền của ta cũng không đỡ được, nếu vậy thì ngươi hãy đi chết đi." Một quyền đã đánh lùi được vị đệ tử này, thấy vậy, tên này cười lạnh nói, sau đó xông đến một lần nữa, chuẩn bị trực tiếp tấn công giết chết vị đệ tử tông môn này.
Đừng có hi vọng đám tù nhân này sẽ thủ hạ lưu tình, chuyện này không thể xảy ra được, nhìn thấy tên đó xông về phía mình bằng tốc độ cực nhanh, sắc mặt của vị đệ tử Thiên Tề Tông trắng bệch, tuy muốn dùng sức để phản kháng, nhưng khoảng cách thực lực cực lớn ngay trước mặt, hắn căn bản cũng không còn cách nào
Cũng vào lúc vị đệ tử này tưởng rằng mình sắp chết, đột nhiên, một kiếm quang vụt qua, ép lùi được tên cường tráng đó, theo sau, hình dáng Tiêu Trần xuất hiện ngay trước mặt vị đệ tử Thiên Tê Tông này.
"Tiêu Trần sư huynh." Sự xuất hiện của Tiêu Trần khiến vị đệ tử này vui mừng trong lòng, nghe thấy, Tiêu Trần nhàn nhạt nói: “Đệ đi giết những tên khác đi, tên này để ta đối phó."
"Vâng, Tiêu Trần sư huynh." Tiêu Trần đương nhiên không để những người khác đến đối phó với tên cường tráng trước mắt này, ngoại trừ bản thân mình, những người khác đều không phải là đối thủ của hắn.
Đánh lúi được vị đệ tử Thiên Tề Tông kia, tên cường tráng lúc này cũng nhìn về phía Tiêu Trần, nở nụ cười lạnh lùng nói: "Ngươi chính là kẻ mạnh nhất trong bọn chúng phải không? Haha, thú vị, nhưng đám đệ tử tông môn các ngươi đều chỉ có vẻ ngoài, chỉ có tu vi trên người, lại không biết phải chiến đấu như thế nào."
“Ö, vậy sao? Vậy đến thử xem." Ý của tên cường tráng rất rõ ràng, các đệ tử tông môn này của Tiêu Trần, tu vi của lớp trẻ quả không yếu, nhưng bàn về kinh nghiệm chiến đấu, bọn họ rõ ràng không bằng những tên tù nhân bò từ thi sơn huyết núi xác biển máu ra.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!