Tiêu Trần chẳng hề hấn gì, đối với điều này bất kể là đệ tử các tông hay là hai người Ngọc Bạch và Lưu Ly cũng tràn ngập nghi hoặc. Phải biết là vừa rồi kiếm mềm của Lưu Lý quả thực đã quệt vào cổ Tiêu Trần, vả lại kiếm mềm của Lưu Ly là một thanh bảo kiếm Thiên Cấp, thể xác người phàm căn bản không thể kháng cự được.
Trong mắt Lưu Ly tràn ngập thần sắc không thể tưởng tượng nổi đối với Tiêu Trần, biểu cảm của nàng ta lần đầu tiên có sự thay đổi, nụ cười quyến rũ, đẹp đẽ ấy biến mất tăm, đổi lại là thần sắc sa sầm vô cùng.
"Ngưoi ... sao có thể ... " Nhìn về hướng Tiêu Trần, Lưu Ly khó khăn lắm mới nói được.
Nghe tiếng Lưu Ly nói, Tiêu Trần liền thản nhiên mỉm cười: "Sao có thể? Lý lẽ đơn giản như thế cũng không hiểu sao? Kiếm của ngươi không đủ sắc bén, không thể làm đứt cơ thể ta, đơn giản thế thôi.”
Đo chính diện được mot kiếm của Lưu Ly, lai còn dùng phần cơ thể quan trọng đến thế để đỡ, cuối cùng Tiêu Trần vẫn không sao, đây thực sự cũng chỉ có thể giải thích như hắn nói, nhưng mà, lại có mấy người sẽ tin cơ chứ?
Không nói Tiêu Trần chỉ có tu vi Chứng Đạo Cảnh nhập môn, cho dù là để một cường giả Đạo Hoa Cảnh chỉ đơn thuần dựa vào thân thể người thường, cũng không có khả năng đỡ được đòn tấn công của binh khí Thiên Cấp mà không bị tổn hại chút nào, lẽ nào nói thân thể Tiêu Trần này còn mạnh hơn cả cường giả Đạo Hoa Cảnh?
Trong lòng bỗng mọc ra cái ý nghĩ như thế, nhưng ý nghĩ này vừa xuất hiện đã bị Ngọc Bạch và Lưu Ly phủ định ngay lập tức. Không nói Tiêu Trần là kiếm tu chứ không phải là thể tu, mà cho dù Tiêu Trần là thể tu thì cũng không thể chỉ ở Chứng Đạo Cảnh mà lại tu luyện thân thể đến tầng cấp không yếu hơn cường giả Hoá Đạo Cảnh được, điều này tuyệt đối không thể nào, không có một bộ công pháp luyện thể nào có thể làm được.
Tuyệt đối không tin cơ thể Tiêu Trần sẽ mạnh mẽ đến mức ấy, nhưng khi ánh mắt Lưu Ly một lần nữa nhìn về vị trí cổ Tiêu Trần, nàng ta phát hiện ra trên yết hầu của Tiêu Trần lúc này lại dần dần xuất hiện một vệt lằn máu cực kỳ nhỏ bé. Vết thương này rất nông, rõ ràng là vừa rồi bị một kiếm của Lưu Ly làm rách, chỉ có điều là làm rách da mà thôi chứ không có gì nguy hiểm.
Nói một cách khác, một kiếm vừa rồi của Lưu Ly đã chém trúng phải Tiêu Trần rồi, chỉ có điều đúng như lời Tiêu Trần nói, lực kiếm ấy không đủ để làm rách cơ thể Tiêu Trần.
Hai mắt mở to, Lưu Ly cực kỳ không muốn tin vào cảnh tượng xảy ra trước mắt, nhưng chỉ là thực tế chính là như vậy, vừa rồi Tiêu Trần đích thực là dùng cơ thể sờ sờ của mình kháng cự lại một kích của nàng ta. Cũng chính vào lúc Lưu Ly mất tập trung này, Tiêu Trần bỗng chém ra một kiếm tới, thấy vậy Ngọc Bạch quát to.
"Lưu Ly!"
Phát động tấn công không một tiếng động, cũng may là trong lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Ngọc Bạch kịp thời đuổi tới, đưa kiếm đỡ công kích của Tiêu Trần, nho thế mới cứu được Lưu Ly.
Sức mạnh cực lớn, Ngọc Bạch dù cho đỡ được một kiếm này, nhưng hai người vẫn bị chấn động lùi về sau mấy chục mét. Sau khi cưỡng ép bản thân dừng lại xong, sắc mặt Ngọc Bạch đã sớm tái mét một màu. Đây mới giao đấu với nhau có mấy chiêu, nhưng sức chiến đấu của Tiêu Trần đã khiến cho hai người bọn họ cảm thấy nguy hiểm trùng trùng rồi.
Ánh mắt hai người Ngọc Bạch và Lưu Ly nhìn xoáy về Tiêu Trần ở không xa kia, cũng vào lúc này, Tiêu Trần hơi thấy thất vọng lắc đầu, nói:
“Không thành công à? Còn tưởng rằng có thể giải quyết trước được một người.”
Nhân luc vừa rồi Lưu Ly đang that thần, Tiêu Trần cũng muốn tranh thủ cơ hội này giải quyết trước một người, như thế công việc tiếp theo cũng sẽ trở nên dễ dàng hơn. Nhưng tiếc quá, Ngọc Bạch phản ứng rất nhanh, thời khắc cuối cùng lại để cho Lưu Ly được cứu đi mất.
Tiêu Trần lắc đầu thất vọng, sau đó trên mặt hắn lại lộ ra nụ cười, nhìn hướng Ngọc Bạch và Lưu Ly nói: "Thôi vậy, không chết thì không chết đi, chẳng qua cũng chỉ là phiền phức hơn một chút mà thôi."
"Ngông cuồng!" Ngọc Bạch nghe lời Tiêu Trần nói, lạnh lùng quát.
"Ngông cuồng sao? Ta lai chẳng thấy thế, không có sức mạnh lại dám nói lời to lớn mới gọi là ngông cuồng, còn ta chỉ có thể nói là tự tin. Lúc trước chém chết Chu Hoa, thực ra ta còn chưa dùng hết sức mạnh, cũng chỉ mới dùng khoảng bảy phần mà thôi."
Loi còn chưa khiến người ta khiếp đảm chết người thì Tiêu Trần còn chưa thôi, cùng với lời hắn nói ra, để tử các tông xung quanh ai nấy đều sững sờ.
Đây là gì vậy? Lúc trước chém chết Chu Hoa, hắn còn chưa dùng hết sức mình? Đùa gì vậy chứ, Chu Hoa là một trong tam đại đệ tử của Thiết Kiếm Môn đấy, bất kể là sức mạnh, cho dù là so với đệ tử nòng cốt của Thiên Tề Tông cũng không kém là bao. Trong số đệ tử trẻ tuổi ở Thiên Phong Thánh Tông, người dám nói áp chế được Chu Hoa, e rằng cũng chỉ có Thập Đại Đệ Tử Thân Truyền của Thiên Phong Thánh Tông mà thôi. Không dùng hết sức mình đã chém chết được Chu Hoa, đối với lời này của Tiêu Trần, rất nhiều người xì mũi coi thường, nhưng rất nhanh, Tiêu Trần bèn dùng sức mạnh của hắn nói với mọi người rằng bản thân hắn không hề khoác lác.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!