Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Kiếm Chủ Bát Hoang - Tiêu Trần (FULL)

Có người nhỏ giọng cất lời, cùng với với tiếng nói của tên đệ tử bình thường này, ai cũng có thể thấy rõ trên tấm biển của căn phòng tu luyện Địa Hỏa mà Tiêu Trần đang ở, có khắc chữ "Nhất" rất bắt mắt, nơi đây chính là căn phòng tu luyện Địa Hỏa số một ở đây.

Toàn bộ Thiên Phong Thánh Tông, có tổng cộng chín trăm chín mươi chín phòng tu luyện Địa Hỏa, những cũng đừng cảm thấy là nhiều, vì nếu so sánh với hơn trăm nghìn đệ tử của Thiên Phong Thánh Tông mà nói, thì chín trăm chín mươi chín phòng tu luyện Địa Hỏa này hoàn toàn không đủ để sử dụng. Đây cũng chính là nguyên nhân vì sao Tiêu Trần tìm hơn nửa ngày trời, cũng chỉ tìm được vỏn vẹn một gian phòng tu luyện này.

Mà cũng bởi vì gian phòng tu luyện số một này vẫn luôn thuộc về Bách Trọng, nên trước kia có một đệ tử không biết chuyện đã vô ý đi vào phòng tu luyện số một này, cuối cùng liền bị Bách Trọng phế bỏ tu vi, từ đó trở đi, không còn ai dám đi vào căn phòng tu luyện số một này nữa.

Có thể nói, phòng tu luyện số một này chính là căn phòng tu luyện riêng của Bách Trọng, ngoài hần ta ra thì tất cả những người khác, bao gồm cả các đệ tử hạch tâm cũng không thể sử dụng. Cũng chính vì lý do này, nên căn phòng tu luyện số một lúc nào cũng trống, nếu không thì đã sớm có người vào rồi.

Tất nhiên, Tiêu Trần không hề biết đến sự tích của phòng tu luyện số một, càng không biết đây chính là căn phòng tu luyện riêng của Bách Trọng. Mặc dù vậy, cho dù Tiêu Trần biết thì đã sao? Hần sẽ không sử dụng nó sao? Tất nhiên là không rồi, ai đến trước thì được sử dụng trước, hơn nữa, người khác sợ Bách Trọng chứ Tiêu Trần chẳng sợ hằn ta.

Cũng không biết người đang tu luyện ở trong đó rốt cuộc là ai, rất nhiều đệ tử biết chuyện đã vây quanh bên ngoài căn phòng tu luyện số một này, sau khi tên đệ tử lúc nãy kia nói xong thì những đệ tử còn lại cũng nhao nhao mở miệng.

“Không biết rốt cuộc là tên nào lại chán sống đến như vậy, ngay cả phòng tu luyện số một của Bách Trọng sư huynh mà cũng dám sử dụng.”

“Không cần biết là ai, ta nghĩ người này chết chắc rồi."

“Ừ, ít nhất hằn ta cũng phải bị sư huynh Bách Trọng phế bỏ tu vi.”

Tất cả mọi người đều cảm thấy Tiêu Trần lần này chết chắc, tuy nhiên bên trong phòng tu luyện, Tiêu Trần cũng chẳng để tâm tới chuyện bên ngoài. Cảm nhận được khí tức của Địa Mạch Chi Hỏa, trải qua một hồi đánh giá, Tiêu Trần lập tức mừng như điên, Địa Mạch Chi Hỏa ở đây chắc chắn là bảo bối, không đúng, phải nói là cả căn phòng tu luyện này chắc chắn là bảo vật.

Mọi người đều biết, Địa Mạch Chi Hỏa là ngọn lửa cực kỳ kinh khủng, ngay cả Bán Thánh cường giả đều không thể chịu đựng được, cho nên, hầu như không thể sử dụng Địa Mạch Chi Hỏa để tu luyện được, cũng không biết Thiên Phong Thánh Tông rốt cuộc dùng thủ đoạn gì mà có thể sử dụng nó thành công, nhờ đó mà, tác dụng của Địa Mạch Chi Hỏa được phát huy một cách triệt để.

Không chỉ có tác dụng đối với cảnh giới tu vi của bản thân, hiệu quả của Địa Mạch Chi Hỏa đối với việc rèn luyện thân thể cũng không hề yếu, điều này chính bản thân Tiêu Trần cũng đã cảm nhận được.

Dưới sự tôi luyện liên tục cùng Địa Mạch Chi Hỏa, Tiêu Trần cảm thấy Bách Luyện Chiến Thể của mình đang không ngừng được nâng cấp, tuy là tốc độ hơi chậm nhưng đích xác là có tiến bộ, điều này làm cho Tiêu Trần mừng rỡ khôn xiết, quả thật là thu được những điều ngoài mong đợi.

Phải biet rang, viec tu luyen Bách Luyen Chiến Thể là vô cùng kho khăn, Tiêu Trần hiện tại đang ở cảnh giới Kim Giáp thứ nhất, nhưng dù vậy muốn đột phá đến cấp độ thứ hai trong Kim Giáp, có thể nói là còn một quãng đường rất dài phải đi. Hơn nữa còn phải cần rất nhiều tài nguyên, đó là một con số vô cùng khổng lồ, không phải nói quá chứ, không chừng ngay cả Thiên Phong Thánh Tông cũng không có đủ bản lĩnh để cho Bách Luyện Chiến Thể của mình đột phá đến cảnh giới cực hạn.

Chính vì kho có thể đột phá như vậy, nên lúc này khi cảm nhận được Địa Mạch Chi Hỏa lại có thể làm cho Bách Luyện Chiến Thể của mình từ từ tiến bộ như vậy, không cần nói cũng biết Tiêu Trần vô cùng vui sướng.

Tuy rang dựa vao Địa Mạch Chi Hoa nay chỉ co thể làm cho Bach Luyện Chiến Thể tiến bộ thêm một chút, nhưng con muỗi có nhỏ đến đâu thì nó vẫn có thịt, hơn nữa, đây đã là niềm vui ngoài ý muốn rồi, Tiêu Trần cũng không tham lam hơn nữa.

Nín thở tập trung tinh thần, việc tu luyện ở trong căn phòng tu luyện Địa Hỏa này, Tiêu Trần cũng không cần làm gì cả, chỉ cần chịu được Địa Mạch Chi Hỏa rèn luyện thân thể của mình là đủ rồi.

Đương nhiên, đối mặt với việc rèn luyện cùng Địa Mạch Chi Hỏa, những đệ tử bình thường hiển nhiên là kho có thể chịu được, cho dù là Địa Mạch Chi Hỏa đã được làm giảm đi sức mạnh, vẫn không phải thứ mà những đệ tử bình thường có thể chống đỡ được. Cho nên, đối với những đệ tử bình thường của Thiên Phong Thánh Tông, kỷ lục ở lâu nhất trong phòng tu luyện Địa Hỏa cũng chỉ kiên trì được ba ngày.

Còn đối với những đệ tử hạch tâm, mặc dù so với những đệ tử bình thường thì cao hơn nhiều, nhưng kỷ lục cũng chỉ là nửa tháng.

Thời gian trôi qua, cơ thể con người tự nhiên sẽ sinh ra giới hạn dưới sự tôi luyện liên tục với Địa Mạch Chi Hỏa, bởi vậy, ngay cả những đệ tử hạch tâm cũng không thể luyện tập không ngừng trong phòng tu luyện Địa Hỏa này.

Tuy nhiên, những vấn đề trên đối với cơ thể của Tiêu Trần thì hoàn toàn không phải là chuyện khó khăn gì, trong người hắn đã có Bách Luyện Chiến Thể nên Địa Mạch Chi Hỏa thật sự không làm cho Tiêu Trần cảm thấy khó chịu chút nào, ngược lại hắn còn có vẻ rất thoải mái.

Sức mạnh hống hách và tàn bạo của Địa Mạch Chi Hỏa, khi ở trong cơ thể của Tiêu Trần phảng phất như là một con cừu hiền lành, từng chút, từng chút tôi luyện sức mạnh thân thể cùng linh lực cho Tiêu Trần.

Thời gian trôi qua từng ngày, Tiêu Trần ở trong phòng tu luyện Địa Hỏa cũng không ngừng tiến bộ, đã hơn hai mươi ngày trôi qua, nhưng Tiêu Trần vẫn chưa có dấu hiệu đạt đến giới hạn của sự chịu đựng.

Động tĩnh trong phòng tu luyện số một đương nhiên sẽ thu hút sự chú ý của rất nhiều đệ tử, lúc đầu đám đông đệ tử đều chờ xem trò vui, nhưng bây giờ đã hơn hai mươi ngày trôi qua. Trong thời gian này, Bách Trọng cũng đã từng đến đây, hơn nữa hắn không chỉ đến một lần, nhưng Tiêu Trần lại không có chút dấu hiệu rời đi, không còn cách nào khác, Bách Trọng chỉ có thể để một tên đệ tử hạch tâm ở lại trông chừng, còn bản thân hắn ta thì lòng đầy lửa giận quay trở về.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!