Về công việc, Trần Nhạc Nhung cũng đã nghĩ qua, nhưng điều kiện trước hết là có thể hỗ trợ anh Liệt, hoặc làm nền tảng cho việc sau này cô trở thành Tổng thống phu nhân.
Ví dụ lúc trước ở khu động đất Lũng Tiêm, cô chạy tới khu cứu tế giúp đỡ cũng chỉ vì giúp anh Liệt.
Từ trước đến nay, cô không phải mỗi bước đi đều tính toán một người. Cô đi theo ba cô học được cách nhìn xa trông rộng.
Bất kể làm việc gì, cũng phải có mục đích. Vì nó chính là nền tảng cho những gì mình muốn làm trong tương lai, và trong tương lai có thể dễ dàng làm việc hơn.
Sau khi công việc xây dựng lại khu vực bị thảm họa đã tiến hành ổn định, Trần Nhạc Nhung trở lại Lâm Hải. Trong một khoảng thời gian ngắn, cô không có bất cứ chuyện gì khác để làm, vì vậy mỗi ngày cô đều rảnh rỗi, suy nghĩ lung tung.
Dường như đã đến lúc cô lên một kế hoạch thật tốt cho tương lai của mình, sớm nhất có thể để công dân nước A biết có sự tồn tại của cô.
Đã biết đến sự tồn tại của cô, một ngày nào đó trong tương lai, anh Liệt sẽ tuyên bố thân phận của cô trước toàn thể người dân của anh. Người dân của anh cũng sẽ không cảm thấy ngạc nhiên.
Người dân nước A chẳng những không ngạc nhiên, mà cô còn muốn mọi người đều gật đầu khen ngợi: chỉ có cô mới phù hợp để trở thành Tổng thống phu nhân của bọn họ.
Trần Nhạc Nhung cong môi cười. Đúng rồi, đây mới là chuyện cô nhất định phải làm. Chỉ có điều, gần đây cô suy nghĩ lung tung nhiều nên đã làm rối kế hoạch.
Trần Nhạc Nhung tắt ứng dụng mua vé trên điện thoại, mở danh bạ, tìm số điện thoại của Thường Lịch: "Thường Lịch, có thể giúp tôi một chuyện không?"
"Cô chủ, cô nói đi." Trước mặt Trần Nhạc Nhung, Thường Lịch luôn luôn tỏ thái độ cung kính, chưa bao giờ có ngoại lệ.
"Hiện tại trời rất lạnh, tuyết đã rơi trong nhiều ngày qua, anh gửi giúp tôi hai lô hàng đồ giữ ấm tới khu vực thảm họa. Không thể để bọn họ bị lạnh." Trần Nhạc Nhung nghĩ tốt nhất là làm việc thiện, đó là cách tốt nhất để lại ấn tượng tốt với người dân nước A.
Thường Lịch nói: "Trần tổng đã bảo chúng tôi đưa tới, hơn nữa đều là dùng danh nghĩa của cô chủ đưa tới. Những vật dụng và đồ ăn kia có thể đã tới khu thảm họa."
"Ba tôi bảo các anh đưa tới sao?" Trần Nhạc Nhung vô cùng kinh ngạc, nhưng lại nhanh chóng cảm thấy bình thường. Từ trước tới nay ba của cô đều như vậy.
Cho tới bây giờ cô mới nghĩ đến, rất nhiều chuyện ba cô đều âm thanh ở phía sau làm giúp cô.
Nếu hôm nay cô không nghĩ ra làm chuyện đó, cả đời cô cũng sẽ không bao giờ biết rằng ba cô luôn âm thầm ở phía sau làm việc giúp cô.
"Đúng vậy." Thường Lịch khẳng định.
"Tôi biết rồi." Trần Nhạc Nhung tắt điện thoại, lập tức bấm số điện thoại của ba cô. Cô muốn cảm ơn ba cô đã âm thầm làm giúp cô nhiều chuyện như vậy.
...............
【Ba ba, điện thoại của ba đang kêu kìa. Ba đoán là ai gọi tới?】
Trần Việt đang xem tài liệu, Giang Nhung đứng sau mát xa đầu giúp anh. Điện thoại đặt ở một bên bàn đột nhiên vang lên giọng nói mềm mại của Trần Nhạc Nhung.
Nghe giọng nói của con gái, Giang Nhung dừng động tác ở tay lại, mỉm cười nói: "Trần tổng, tiểu tình nhân của anh gọi kìa."
Trần Việt để tài liệu trong tay xuống, bắt lấy cánh tay Giang Nhung rồi dùng sức kéo, kéo bà ôm vào trong ngực: "Như thế nào? Bây giờ keo kiệt đến mức ngay cả dấm chua của con gái mình cũng ăn sao?"
Giang Nhung lườm anh, đẩy ông ra: "Ai ăn dấm chua của con gái? Đừng làm loạn nữa, nhanh nghe đi, không lại để bảo bối của chúng ta chờ lâu."
Trần Việt ôm chặt bà, cúi đầu hôn lên trán bà: "Giang Nhung, trong lòng anh, em lúc nào cũng là nhất."
Giang Nhung: "...."
Người đàn ông này có cần phải như vậy hay không?