Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Ma Đế Nghịch Thần - A Diệt

 

 Bình nguyên lộng gió, im ắng vô thường, thông đạo tại cánh cổng hắc thạch khổng lồ đã đóng lại. Lão già họ Tần râu tóc bạc trắng, nhẹ nhàng đáp xuống một tảng đá lớn, chuẩn bị ngồi nghỉ ngơi tại đây. 

 "Bốp!" Đột nhiên một bàn tay trắng trẻo nhỏ nhắn vỗ mạnh vào sau lưng lão già, khiến lão đau đớn kêu lên một hồi! 

 “Tần sư đệ, lâu rồi không gặp, lần trước khi ta thức dậy không biết đệ đã trốn đi đâu, lần này thì đừng hòng nhé hehe!” Thanh âm trong trẻo vang lên, từ phía sau lão già có một thân ảnh nữ hài nhảy ra cười đùa. 

 Lão già vẫn đang không ngừng lấy tay xoa xoa phần lưng vừa bị nữ hài vỗ, sắc mặt trở nên khổ sở, đối với nữ hài van xin nói: “Tọa sư tỷ đừng hành hạ bộ xương già này nữa được không? Tiểu đệ chịu hết nổi rồi.” 

 Nữ hài khả ái giơ tay kéo lấy bộ râu dài của lão ta, sắc mặt cố làm vẻ tức giận đáp: “Lần trước đệ hứa với ta rằng lần sau khi ta thức dậy, sẽ đưa ta đi ngoại quốc tiêu diệt cả đám tà sĩ, rồi bắt thật nhiều sủng thú quý hiếm. Giờ định khi nào mới thực hiện đây?” 

 “Hiện tại đệ đang thực thi nghiệm vụ của tông môn, để lần khác nhé.” 

 Nghe vậy, sắc mặt Thanh Loan càng không vui hơn, cánh tay nhỏ nhắn cầm nắm râu của lão già khua qua khua lại, khiến lão chỉ biết chật vật hướng cái đầu theo để tránh việc bị dựt đứt đám râu trắng đó. Trông thấy cảnh tượng một tiểu thí hài đang hành hạ một lão già gần đất xa trời như thế, khiến không ít quản sự phía dưới quay mặt đi, không dám nhìn lại. 

 “Hồi đệ còn nhỏ ta tắm cho đệ suốt, vậy mà giờ đủ lông đủ cánh rồi chẳng xem người sư tỷ này ra gì nữa phải không? Lần này đệ mà không đưa ta xuất ngoại, đừng hòng ta để yên cho!” 

 Bàn tay nhăn nheo vội che cái miệng nhỏ xinh của nữ hài lại, lão già đảo mắt nhìn những người khác rồi khổ sở nói nhỏ: “Sư tỷ đừng kể lại chuyện khi còn nhỏ nữa, người khác nghe thấy thì mất mặt lắm.” 

 Đúng lúc này có hai thân ảnh khác bay tới, đáp xuống gần hai trưởng lão Toạ Sơn tông này. Một trung niên cao gầy, khoác y phục rộng thùng thình, trông vẻ mặt chắc chắn là một kẻ lạnh lùng, ông là trưởng lão Khống Trùng quật. Bên cạnh là một mỹ phụ quyến rũ, bề ngoài chừng 30, dung mạo xinh đẹp đậm nét dụ hoặc, dưới miệng có nốt ruồi son, nàng là trưởng lão Thuần Nữ phường. 

 “Lâu rồi không gặp, Tọa tỷ, Tần nguyên hữu.” 

 “Ồ, là Nghiêm nguyên hữu và Nam nguyên hữu đấy à?” Lão già vui mừng, có thêm hai người này khuyên ngăn, có lẽ lão sẽ được an nhàn mà dưỡng già ở đây, chứ không phải đi làm tạp dịch cho vị sư tỷ khó chiều bên cạnh nữa. 

 Khi bốn trưởng lão đang bàn luận chuyện gì đó, thì xung quanh cánh cổng lớn, có chừng chục quản sự trong ba thế lực, mỗi người canh tại một hướng, thực thi công sự của bản thân. 

 Dù có hộ nhau khuyên giải thì cuối cùng ba người kia cũng phải chịu thua, lão già khọm nhom họ Tần với vẻ mặt buồn khổ, cùng nữ hài Tọa Thanh Loan hóa thành hai luồng độn quang, bắn đi tới chân trời. Hai người còn lại chỉ biết bất đắc dĩ lắc lắc đầu, vậy là công việc tổng sự canh phòng tại nơi đây, chỉ còn có hai người họ. 

 “Nam huynh, huynh nghĩ lần này đệ tử thấp giai của Tọa Sơn tông có sống sót được quá 20 người không?” Nữ tử quyến rũ đang ngồi hưởng trà cùng trung niên họ Nam, liền hỏi người đối diện một câu. 

 Vị trưởng lão Khống Trùng quật suy nghĩ chốc lát, rồi trả lời: “Có lẽ được, lần này ta trông thấy trong đám đệ tử Luyện Nguyên cảnh của họ, có vài tên còn phi thường trẻ tuổi, rất có tiền đồ. Nếu Tọa Sơn tông đã chấp nhận để đám tiểu gia hỏa đó, được tiến vào bên trong Vạn Dược Giới, chắc chắn họ đã phát cho bảo vật giữ mạng rồi.” 

 “Huynh nói nghe cũng có lý.” Mỹ phụ họ Nghiêm đáp, ánh mắt lộ vẻ suy tư như đang tập trung nghĩ điều gì đó. 

 Trong khi đấy, tại bên trong mảnh không gian rộng lớn, tách biệt với thế giới bên ngoài này, những đệ tử tham gia của các thế lực đang không ngừng hành động, tìm kiếm, thu hái linh thảo quý hiếm. 

 Cổng nối vào bên trong Vạn Dược Giới chỉ duy trì ổn định chừng một tháng, nên trong vòng một tháng này, mỗi một đệ tử phải tìm được thật nhiều dược liệu nhất có thể. 

 Một thanh niên dung mạo bình thường, đã bỏ đi bộ y phục đại biểu tông môn, mà khoác lên người bộ hắc y, di chuyển nhanh chóng dưới một khu rừng nguyên sinh hoang dã. Trong tay cầm theo tấm bản đồ cổ, sau 30 năm chắc chắn trong thế giới này đã có biến hóa, nhưng dựa theo bản đồ vẫn sẽ biết được đại khái từng nơi. 

 Ngay khi bay vào bên trong thông đạo, trải qua một trận đầu choáng mắt hoa, A Diệt đã xuất hiện ngay cạnh cánh rừng này, xung quanh không phát hiện thêm bất kì ai. Nghe nói người tiến vào bên trong thông đạo, sẽ ngẫu nhiên xuất hiện tại nơi nào đó trong phạm vi ngàn dặm xung quanh cái cổng mà họ thông qua, nên hắn chỉ có một mình tại khu vực này cũng là điều bình thường. 

 Trên cánh tay trái của A Diệt có một trận bàn nhỏ, thứ này chính là dụng cụ tra tìm vị trí của những người đồng môn, được quản sự đeo lên cho từng đệ tử, hắn liền không chần chừ mà đập nát. Hắn muốn được tự do hành động một mình, không bị bất kì kẻ nào phát hiện tung tích, chuyện sư huynh đệ đồng môn sát hại lẫn nhau để đoạt bảo xảy ra không ít, nên hắn rất cẩn thận. 

 Hiện giờ chỉ chiến đấu bằng kĩ năng của bản thân, thì hắn đã có thực lực của Luyện Nguyên cảnh đỉnh phong thông thường rồi. Nếu kết hợp thêm pháp trận trong chiến đấu, toàn lực thi triển mọi thủ đoạn, nói hắn vô địch trong cảnh giới này hoàn toàn không có gì sai, thậm chí có đủ khả năng chiến một trận với bán bộ Hiển Hóa cảnh! 

 Biết rõ chiến lực bản thân như vậy, A Diệt mới đủ tự tin để đăng kí tham gia chuyến hái thảo này. Mục tiêu chính không có gì khác ngoài tích đủ yêu cầu, để khi trở ra có thể đổi lấy được vài viên Tạo Hóa đan. Chứ với tư chất cực thấp của hắn, dù có Thất thải hồ quang và nguyên lực mang phẩm cấp tứ giai đỉnh, tỉ lệ đột phá thành công cũng chỉ chừng gần hai phần mười mà thôi! 

 Qua nửa ngày, A Diệt vẫn chưa gặp bất kì ai, như thể trong thế giới rộng lớn này chỉ có mỗi mình hắn là nhân loại vậy. Lúc này hắn vừa diệt sát một đầu ma thú tam giai đỉnh cao, có chút mất sức liền nhảy lên một cành cây cao mà nghỉ ngơi, khôi phục nguyên lực. 

 “Đã là đầu ma thú tam giai thứ mười rồi, dù đã rất cẩn thận nhưng vẫn không tránh khỏi chạm trán bọn chúng, hơn nữa con nào cũng đều có tu vi ít nhất là nhị giai đỉnh phong trở lên, vùng đất này quả thực rất nguy hiểm.” Hắn chỉ biết cảm thán trong lòng. 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!