Cây hồn phiên lơ lửng tại trung tâm quảng trường, bạo phát ra tà khí mãnh liệt, khiến cho vô số người phía dưới cảm giác lạnh toát sống lưng. Tòa đại trận lưu chuyển, tạo ra một luồng cự lực chấn áp những kẻ bên trong, sau đó tạo ra vô số hư ảnh hắc quỷ, điên cuồng truy sát nguyên sĩ.
“Tên khốn Chu Thế Vị dám tạo phản, cùng nhau gϊếŧ hắn, thay Quốc Chủ thanh lý môn hộ tên cẩu tử này!”
Lão già là tộc trưởng của một thế gia quý tộc, lúc này tức giận tột cùng, quát lớn lên. Sau đó cùng mấy nguyên sĩ mạnh mẽ khác, hóa thành những luồng độn quang phá không bay lên phía tam hoàng tử.
Đột nhiên uy năng pháp trận tập chung về phía bọn họ, sau đó những thống soái và tướng quân liền hành động, bay lên đối phó với đám nguyên sĩ cao đẳng kia. Tất cả người của Hoàng thất tại nơi này, phần lớn đều đã bị tam hoàng tử mua chuộc, đứng về phía hắn. Những kẻ không chịu khuất phục, đã bị hắn dùng mưu kế giam giữ từ lâu.
Trên trời cao lúc này có mười mấy gã nguyên sĩ Bỉ Ngạn cảnh đang giao thủ, khiến không gian ba động không ngừng, dư uy tản mát xuống khiến những kẻ phía dưới tim đập chân run. Mà bên dưới quảng trường còn hỗn loạn hơn vô số lần, hàng mấy ngàn nguyên sĩ Hiển Hóa cảnh phi hành rối tinh rối mù, như đám thiêu thân mất đi phương hướng.
Một hồi gió tanh mưa máu khai màn, vô số binh lính và kị sĩ hành động, cùng đám con cháu Hoàng thất đã theo phe tam hoàng tử, săn bắt gϊếŧ chóc các khách nhân. Tuy bọn chúng thua thiệt về số lượng lẫn cả chất lượng, nhưng được những đầu hắc quỷ cùng lực chấn áp từ đại trận hỗ trợ, khiến chúng có ưu thế hơn khi chiến đấu.
Một tên Hoàng gia trẻ tuổi, chỉ thẳng tay tới phía đệ tử Tam đại phái, cười đắc ý lên tiếng: “Tấn công bọn chúng cho ta, nam gϊếŧ nữ bắt, để ta xem các ngươi thực lực mạnh hơn đồng giai thì có thể làm gì, tại đây đều phải ngoan ngoãn chịu sự định đoạt của ta mà thôi!”
“Rõ!” Từ phía sau hắn có vài chục binh sĩ cấp cao xông lên, thẳng hướng đám người Tam đại phái mà công kích, trong đám thượng lính này yếu nhất cũng có tu vi Hiển Hóa cảnh trung kỳ, thậm chí có hai tên đã đạt tới đỉnh phong.
Tòa đại trận nằm tại trung tâm Hoàng thành, rộng chừng ba mươi dặm, tuy rộng lớn là thế nhưng lúc này hàng vạn nguyên sĩ phân tán chạy loạn, phần lớn đã chạm tới lớp vách ngăn vô hình, dù có dùng bất cứ loại công kích nào cũng không thể phá vỡ.
Nhiều kẻ điên cuồng chống trả đám quân đội Hoàng gia, hai bên đều có tổn thất, nhưng bên khách nhân tử vong nhiều hơn không ít. Đám bảy người Tam đại phái lúc này đang vừa bỏ chạy vừa chống trả mấy đầu hắc quỷ lao tới, không lâu sau đám binh sĩ cấp cao đã đuổi tới, chiến đấu càng khó khăn hơn.
Hai đầu tắc kè giả trang thành A Diệt và Bất Chính, lúc này đã hiện nguyên hình, chúng không có khả năng chiến đấu mà chỉ một đường bỏ chạy tới vị trí chủ nhân, dẫn theo bảy người phía sau.
Khách mời lần này ngoại trừ mấy lão quái vật quý tộc gần gũi với Hoành thất, thì tất cả đều là đệ tử ưu tú của các thế lực có tiếng, nên phần lớn thực lực chỉ là Hiển Hóa cảnh sơ kỳ, rất khó toàn mạng trong nguy cơ lần này.
Cái bẫy lễ hội Hoàng thành quá lớn, lần này chắc chắn Hoàng thất đã triệt để đắc tội với toàn quốc gia, cho dù người khác có biết là kẻ phản bội trong Hoành thất gây ra, thì từ giờ cũng sẽ có vô số người không còn tin tưởng Hoàng gia nữa.
Sâu dưới lòng đất, cách mặt đất chừng trăm trượng, có một đường hầm lớn tại đây, A Diệt cùng Bất Chính đang ở tại nơi này. Họ Diệt lúc này đang dựng nên không ít pháp trận liên hợp, muốn đυ.c một lỗ thủng trên lớp kết giới này. Còn gã họ Triệu thì giữ vai trò hộ pháp, chỉ cần có kẻ khả nghi đi tới, hắn sẽ lập tức ra tay đánh đuổi.
Khi tên tam hoàng tử vạch mặt, vô số thanh âm loạn đấu từ phía trên truyền xuống, khiến hai người họ phát giác ra, nguy cơ đến rồi. Một canh giờ còn chưa qua, vậy mà đám phản loạn từ Hoàng thất đã vạch mặt, giờ đây không còn nhiều thời gian, khiến A Diệt căng thẳng vô cùng, cố gắng dựng lên trận pháp thật nhanh.
“Soạt!” Một lão thượng lính đâm trường kích xuyên tim tên đội trưởng đệ tử Thiên Kiếm các, khiến hắn ngã xuống co giật trên mặt đất hồi lâu mới tắt thở. Âm hồn của gã ta bị kéo ra khỏi thân thể, cùng vô số âm hồn của những kẻ đã chết nơi đây, bay lên phía cây hồn phiên, bị nó cắn nuốt hoàn toàn, hồn phi phách tán!
Gã đại hán Chương Hùng đã mất một tay, Mai Tố Viện người dính đầy máu tươi bảo vệ bên cạnh, chạy theo sau hai đầu tắc kè. Hai tên võ si Địa Thanh cốc cũng không tốt hơn là bao, người thành huyết nhân, trên thân không ít thương tích nghiêm trọng. Lâm Mị tuy cũng có nhiều vết thương nhưng nhẹ hơn không ít, căn bản là nhóm Tam đại phái luôn cho ba nữ tử chạy ở giữa.
Lý Ngọc thì khác hoàn toàn đồng bạn bên cạnh, suốt chặng đường chạy trốn hắc quỷ không hề tấn công nàng ta, chỉ có đám thượng lính phía sau công kích mà thôi. Nhưng vì nàng được bảo hộ ở giữa đám người nên cũng không nhận phải sát thương lớn, là người hoàn hảo nhất trong nhóm.
Vì lúc này đang trong tình thế rối loạn, hơn nữa vừa có một người ngã xuống, nên không kẻ nào chú ý đến chi tiết đó, vô số hắc quỷ lao tới phía bọn họ, nhưng mặc cho Lý Ngọc công kích, chúng cũng không hề động tới nàng ta.
Thảm sát diễn ra bên trong kết giới rộng lớn, những bên ngoài lại chẳng hay biết gì, vì kết giới ngăn cách tầm nhìn và cảm ứng lực từ bên ngoài. Một vài kẻ thần thức cao chỉ phát giác rằng có nhiều vụ chấn động lớn nổi lên tại trung tâm Hoàng thành mà thôi, chứ không hề biết có ác chiến diễn ra.
Thảm sát ngày càng quyết liệt hơn, nhiều kẻ đã phải tung ra toàn bộ thủ đoạn áp trục, ngay cả những đệ tử Tam đại phái cũng đã sử dụng hết phù lục cấp Bỉ Ngạn để đào vong. Nhưng hắc quỷ lao tới không ngừng, thực lực đều rất mạnh, hơn nữa còn không biết đau đớn khiến cho đám người khó càng thêm khó.
Ngay khi nhóm người bị hai gã thượng lính có tu vi đỉnh phong Hiển Hóa cảnh đánh cho te tua, thì tên nam tử phi thường anh tuấn thình lình xuất hiện bên cạnh bọn họ. Hắn ung dung bước tới sau lưng Lý Ngọc, đánh ngất nàng ta rồi bế lên, không để ý bất kỳ kẻ nào khác, thân ảnh lóe cái đã biến mất vô ảnh vô tung.
Những tên thượng lính như thể nhận biết được tên nam tử siêu cấp đẹp trai đó, lộ ra bộ dáng rất cung kính, khi hắn rời đi thì bọn chúng mới tiếp tục động thủ, nhắm đến những người còn lại.
Hiện tại nhóm đệ tử Tam đại phái chỉ còn Lâm Mị, Mai Tố Viện và Chương Hùng. Trong hai tên họ Võ một tên đã chết, tên còn lại thấy vậy điên cuồng quay lại tấn công đám lính Hoàng gia, ước chừng sống không còn lâu nữa.
Tại một vài nơi trên màn kết giới, có chút dấu hiệu nứt ra, đây là kết quả khi nhiều nguyên sĩ Bỉ Ngạn cảnh hợp kích. Nhưng họ không thể cùng chung tay tấn công một điểm trên kết giới nhiều lần được, vì có rất nhiều tướng quân Hoàng gia tới ngăn cản, cố gắng tách lẻ bọn họ ra.
Nguyên sĩ Bỉ Ngạn cảnh xưng hùng xưng bá, cao cao tại thượng trong mắt người đời, tại đây cũng phải bỏ mạng, đã có không dưới ba người ngã xuống rồi. Thấy tràng cảnh này tên Chu Thế Vị cười lên vui sướиɠ, âm hồn của tu hành giả cấp Bỉ Ngạn, không nghi ngờ gì chính là vật đại bổ cho cây hồn phiên của hắn.
Đột nhiên tại trung tâm cung điện Hoàng gia có một cột sáng hoàng kim bắn lên tận trời xanh, khiến mặt đất nơi đây rung chấn dữ dội. Một lão quý tộc đang đại chiến với thống soái Hoàng thất thấy vậy, liền vui mừng hô lên: “Là Quốc Chủ, ngài ấy đã cảm ứng được tên cẩu tặc Thế Vị tạo phản, nên buông hình chiếu trở về!”
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!