Nói xong, cô đi lên trước.
Hàn Mộng Quyên bước tới khuyên nhủ: "Tiểu Sở, Quân Dao tính khí cứng rắn, không chịu được chút sai trái đâu. Lát nữa con lên nhận lỗi một câu, mai mẹ lại khuyên thêm, thế là cho qua."
Diệp Sở khẽ gật đầu, mặt không biểu cảm đi lên lầu.
Vào phòng, Khương Quân Dao đứng bên bậu cửa sổ.
Ánh đèn dịu hắt lên góc nghiêng tuyệt mỹ, làn da tựa ngọc ánh lên vẻ mịn màng.
Mái tóc đen xõa ngang vai, thân hình cao ráo, uyển chuyển.
Chỉ riêng góc nghiêng và bóng lưng thôi cũng đủ khiến người ta xao xuyến.
Nếu nhìn chính diện, ắt còn xinh đẹp hơn nữa.
"Có gì thì nói đi."
Khương Quân Dao quay người, giọng dửng dưng: "Chuyện lần này tạm bỏ qua. Nếu còn lặp lại, ly hôn."
"Tôi có thể chấp nhận một người chồng bình thường, nhưng không thể chấp nhận một người chồng vừa tầm thường vừa thích khoác lác, lại còn tự cho mình là đúng."
Diệp Sở hừ khẽ: "Cô lại không tin tôi đến thế sao?"
Sắc mặt Khương Quân Dao vẫn phẳng lặng: "Anh là người thế nào, tự anh rõ nhất; hà tất phải nói mấy lời viển vông."
Những chuyện khác cô không dám chắc, nhưng bảo Diệp Sở âm thầm nhờ tiểu thư Hoàng Phủ giúp thì đúng là nói nhăng nói cuội.
Rõ ràng việc này là sư tỷ âm thầm ra tay giúp cô, liên quan gì đến anh ta chứ?
Diệp Sở không nói thêm nữa; từ đầu đến cuối, cô chưa từng coi anh ra gì.
Huống hồ là chịu tìm hiểu con người anh.
"Không cần đợi lần sau. Nếu cô không ưa, chúng ta ly hôn ngay bây giờ cũng được." Giọng anh có phần lạnh.
Khương Quân Dao khẽ nhíu mày, rồi lạnh nhạt buông hai chữ: "Tùy."
"Được, mai ra Ủy ban làm thủ tục ly hôn." Diệp Sở quăng lại một câu, quay người định đi.
Đúng lúc ấy, Hàn Mộng Quyên xông vào.
Thì ra sợ hai đứa cai nhau, bà đã lặng lẽ theo lên lầu, đứng ngoài cửa nghe.
Nghe tới chuyện ly hôn, bà không thể ngồi yên nữa.
"Không được, mẹ không đồng ý." Bà cất tiếng lớn.
Khương Hải Vân cũng bước vào, thái độ hoàn toàn trái ngược: "Tôi đồng ý. Ly hôn là vừa, bên ông cụ cũng dễ bề ăn nói; Quân Dao cũng có thể tìm người mới. Con rể của Khương Hải Vân này phải là bậc nhân trung long phượng."
"Câm miệng." Hàn Mộng Quyên quát, trừng mắt nhìn Khương Quân Dao: "Con, những chuyện khác mẹ có thể chiều con, nhưng chuyện này mẹ kiên quyết không đồng ý."
Khương Quân Dao nhíu mày, không hiểu vì sao Hàn Mộng Quyên lại cố chấp đến vậy.
Khương Hải Vân mặt đầy bất mãn: "Mộng Quyên, hạnh phúc của con gái nên để nó tự quyết, làm bậc trưởng bối như chúng ta đừng can thiệp quá nhiều."
Hàn Mộng Quyên chẳng buồn đáp, quay sang khuyên Diệp Sở: "Tiểu Sở, vợ chồng thi thoảng cai nhau là chuyện bình thường, đừng để trong lòng. Đi, tối nay xuống lầu ngủ."
Sợ hai người lại cãi, bà kéo Diệp Sở đi.
Xuống lầu, thấy sắc mặt Diệp Sở khó coi, bà an ủi: "Tiểu Sở, đừng giận nữa. Họ không tin con, mẹ tin."
Diệp Sở cười khổ, biết Hàn Mộng Quyên nói vậy là để dỗ dành anh.
"Cảm ơn mẹ." Anh mím môi, giọng chân thành.
Sự chở che của Hàn Mộng Quyên khiến anh nhớ tới người mẹ đã khuất.
Cơn giận trong lòng cũng vơi đi phần nào.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!