Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Mãnh Long Xuất Ngục - Diệp Sở (FULL)

Diệp Sở ở một bên nghe muốn bật cười, nếu như để cho Khương Hải Vân biết vị chủ viên trang bí ẩn chính là anh, ước chừng sẽ kinh hãi đến rơi cả hàm răng.

Với hai lần trước làm bài học, lần này anh không nói gì thêm.

Bất kể có nói ra, mấy người cũng sẽ không tin, ngược lại còn sẽ đổi lấy một hồi chế giễu.

"Quân Dao, việc đầu tư kia con đã xem xét như thế nào rồi?" Thấy Khương Quân Dao ăn xong bữa cơm định đi, Khương Hải Vân không nhịn được hỏi.

"Khương Quân Dao nhíu mày, "Chuyện đó không đáng tin, ba đừng tham gia vào đó."

"Sao lại không đáng tin." Khương Hải Vân còn muốn nói gì nữa, Khương Quân Dao lại bỏ đi mà không quay đầu nhìn.

Hàn Mộng Quyên khẽ nói: "Được rồi, đừng suy nghĩ những thứ không đáng, mau dọn dẹp một chút để đi bệnh viện."

Khương Hải Vân trong lòng lạnh lùng hừ một tiếng, "Chờ đi, chờ tôi đầu tư phát tài, xem các người còn có gì để nói?"

Sau đó không lâu, ba người lên xe đi đến bệnh viện, vừa đi ra biệt thự thì bị hai người chặn lại đường đi.

Chỉ thấy phía trước, Diệp Thiên Thành và Diệp Dịch Thần chặn ở đó.

Thật ra, nhà họ Diệp thấy Diệp Sở này chậm trễ không có tin tức, lại nghe nói nhà họ Khương đã chính thức hợp tác với nhà họ Hoàng Phủ, liền vội vàng tìm tới.

"Hừ, đám khỉ đội lốt người của nhà họ Diệp còn chạy tới." Khương Hải Vân lạnh lùng “hừ" một tiếng, không có tí sắc mặt vui vẻ nào với nhà họ Diệp.

Ông ta bước xuống xe la lớn, "Anh muốn chết à? Không thấy xe đến à?"

Diệp Thiên Thành mỉm cười đi lên, "Thông gia, đừng giận, chúng tôi đích thân đến thăm anh."

Khương Hải Vân mặt lập tức đen lại, "Câm mồm, ai là thông gia của anh."

Trong lòng han không thể sớm đá văng con re Diệp Sở này, sao lại công nhận quan hệ thông gia với đối phương.

Diệp Thiên Thành sắc mặt hơi cứng đờ, hoàn toàn không ngờ Khương Hải Vân lại không nể mặt mũi như vậy.

Lúc này, Hàn Mộng Quyên xuống xe, giọng điệu bình thản hỏi: "Có chuyện gì?"

Với Diệp Thiên Thành, bà ấy cũng không ưa.

Người lấy con mình để đổi lấy lợi ích, có thể là người tốt lành gì?

Diệp Thiên Thành nịnh nọt nói: "Bà thông gia, Tiểu Sở và cháu Khương thành hôn cũng một thời gian rồi. Tôi muốn mời các vị cùng ăn cơm, không biết các vị khi nào rảnh?"

Hàn Mộng Quyên nhìn qua liền biết được ý nghĩ của đối phương, vừa định mở miệng, Diệp Sở đã đi đến.

"Ăn cơm thì không cần đâu, gần đây Quân Dao vừa mới được thăng lên làm tổng giám đốc, bận rộn lắm, không có thời gian ăn cơm với một số người không liên quan."

Mắt Diệp Thiên Thành chớp mắt, hận không thể cho Diệp Sở vài cái bạt tai.

Đằng bên cạnh Diệp Dật Thần không nhịn được nói: "Diệp Sở, sao mày lại nói chuyện với ba như vậy? Mày còn đáng tin nữa không, lấy tiền mà không làm việc."

"Tôi cứ nói như vậy, anh làm được gì?" Diệp Sở lạnh lùng hừ một tiếng, "Ngoài ra, số tiền đó không phải là gia tộc Diệp của các người bồi thường cho tôi sao?"

"Mày ... vô sỉ." Diệp Dật Thần tức giận đến mặt đỏ bừng.

Miệng Diệp Thiên Thành giật giật, ánh mắt hung dữ nhìn chẳm chẳm Diệp Sở.

Gương mặt đó, như muốn nuốt sống luôn anh.

"Các người đang có biểu cảm gì vậy?" Hàn Mộng Quyên lộ vẻ không vui, "Sao, còn muốn động tay chân với Tiểu Sở sao?"

“Nghe rõ, Tiểu Sở bây giờ là con rể tôi, các người yên phận chút, nếu không đừng trách tôi không khách khí."

Cha con Diệp Thiên Thành sắc mặt nhất thời biến đổi, vạn lần không ngờ Hàn Mộng Quyên lại bảo vệ Diệp Sở như vậy.

"Tiểu Sở, chúng ta đi thôi."

Hàn Mộng Quyên kéo theo Diệp Sở lên xe, Khương Hải Vân trợn mắt nhìn hai người rồi cũng bước lên xe.

Xe khởi động rồi đi qua hai người, Diệp Sở còn cố ý làm bộ vẻ mặt khiêu khích.

Khiến hai người tức tới nỗi giậm chân bình bịch.

Diệp Dật Thần chửi lớn, "Ba, đồ con hoang kia thật quá trịch thượng, chúng ta nhất định phải dạy cho hắn một phen, để cho hắn biết mình tên gì."

"Dạy?" Diệp Thiên Thành đen mặt nói: "Thằng đó không những có nhà họ Khương bảo vệ, bản thân lại làcường giả võ đạo, chúng ta lấy gì mà dạy nó?"

Diệp Dật Thần không camm tâm, "Như vậy ... vậy là xong chuyện rồi?"

Diệp Thiên Thành mặt đen không trả lời, nửa hồi lâu sau mới nói: "Đương nhiên không thể bỏ qua, về tìm Tô tiên sinh, để cho hắn liên hệ sư huynh của hắn, lần này nhất định cho đứa con hoang đó một bài học sâu sắc."

Diệp Dật Thần ánh mắt sáng lên, “Đúng, nhất định phải để tên khốn kiếp đó biết sợ."

Sau đó, anh ta lộ vẻ do dự, "Ba, vậy phía nhà họ Khương thế nào?"

Có thể thấy thái độ của Hàn Mộng Quyên và Khương Hải Vân lúc nãy.

Muốn hợp tác với nhà Khương, khả năng là bằng không.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!