"Tất nhiên." Khương Quân Long hừ lạnh. "Cho hắn vênh váo, chết là đáng đời."
Khương Quân Lan tò mò: "Anh, người ta ghê gớm thế, sao lại chịu nhận cái nhiệm vụ cỏn con mình giao?"
Khương Quân Long bị hỏi bí, mấy giây sau mới nói: "Có lẽ đối phương tiện thể có việc ghé qua Giang Đô."
...
Ở một thành phố thuộc khu vực Đông Nam của Đại Hạ, một gã đàn ông lực lưỡng lên chuyến bay tới Giang Đô.
Điện thoại reo, gã nghe máy, đầu dây bên kia là một giọng nói lạnh như băng.
"Lần này đến Giang Đô, nhất định phải giải quyết Vương Tam Thông, không được để sẩy tay lần thứ hai."
"Yên tâm, có tôi ra tay, Vương Tam Thông có mọc cánh cũng không thoát." Gã trầm giọng cam đoan.
Về tất cả những điều này, Diệp Sở hoàn toàn không hay biết.
Về lại trang viên Hồ Quảng Lăng, anh ngủ một giấc ngon lành. Sáng hôm sau ăn sáng xong, anh chuẩn bị đi mua ít dược liệu, giúp Tôn Ngữ Nhu tẩy thể.
Vừa rời trang viên, anh nhận được cuộc gọi của Hoàng Phủ Thi Nguyệt.
"Chị Thi Nguyệt, hôm nay sao rảnh gọi cho em vậy?"
"Hừ, đồ nhóc ranh, chị mà không liên lạc nữa là em quên luôn chị rồi phải không?" Giọng Hoàng Phủ Thi Nguyệt mang theo chút nũng nịu.
Nghe mà Diệp Sở tê dại cả người.
'Sao có thể, quên ai chứ không bao giờ quên chị Thi Nguyệt."
"Hừ, chỉ giỏi dỗ chị vui." Hoàng Phủ Thi Nguyệt hừ nhẹ, rồi hỏi: "Hôm nay em có rảnh không, chị muốn nhờ em một việc."
Diệp Sở hiếu kỳ: "Việc gì ạ?'
"Em đến rồi sẽ biết."
Diệp Sở đầy tò mò tìm đến nhà của Hoàng Phủ Thi Nguyệt.
Không lâu sau thì tới nơi.
Vào biệt thự, Hoàng Phủ Thi Nguyệt đã ăn vận chỉnh tề.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy liền thân ngắn ôm sát màu trắng ngà; cổ chữ V được khuôn ngực đầy đặn đẩy căng.
Dưới vòng eo thon là cặp hông đầy đặn và đôi chân trắng như tuyết.
Kiểu ăn mặc này khiến cô vừa sang trọng, vừa gợi cảm mà vẫn thanh nhã.
Diệp Sở mỉm cười: "Mấy hôm không gặp, chị Thi Nguyệt càng ngày càng xinh."
"Dẻo miệng!"
Hoàng Phủ Thi Nguyệt trợn mắt, đứng dậy ra hiệu: "Lại đây ngồi."
Diệp Sở ngồi xuống sofa: "Chị Thi Nguyệt, giờ có thể nói muốn em giúp chuyện gì rồi chứ?"
Trên gương mặt tuyệt mỹ của Hoàng Phủ Thi Nguyệt nở một nụ cười mê hoặc: "Chị muốn em làm bạn trai của chị."
Tách trà Diệp Sở vừa nâng suýt rơi xuống đất, anh sững người nhìn cô.
Hoàng Phủ Thi Nguyệt thoáng không vui: "Gì đấy, phản ứng kiểu gì vậy? Chẳng lẽ em không muốn?"
Diệp Sở vội lắc đầu: "Chị Thi Nguyệt, không phải là không muốn đâu, chị biết mà, em đã kết hôn rồi."
Hoàng Phủ Thi Nguyệt cười tinh quái: "Vậy là nếu chưa kết hôn, em sẽ đồng ý hả?
Diệp Sở mấp máy môi, nhất thời không biết đáp sao.
Nói thừa, dĩ nhiên là anh muốn.
Nhưng nói thẳng ra thì thấy không ổn lắm.
"Khì khì, yên tâm, chỉ là nhờ em giả làm bạn trai của chị thôi."
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!