Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Mãnh Long Xuất Ngục - Diệp Sở (FULL)

Vương Tử Hào không dám giấu giếm chút nào, vội thuật lại đại khái tình hình.

"Ông nội, ai mà ngờ một kẻ ở rể lại âm thầm lợi hại đến vậy? Nếu biết sớm, tụi cháu đâu dám đắc tội với người ta." Cậu ta khẽ biện giải.

"Im miệng.'

Vương Hạ Niên quát mắng: "Ta dạy các người thế nào? Ra ngoài phải biết cẩn thận, vậy mà còn gây ra chuyện lớn thế này."

Vừa nghĩ en chuyen Vuong Tu Dang toan cuop vo cua Diep So, ông liền rợn tóc gáy.

Năng lực của vị đó, trước đây ông đã tận mắt chứng kiến: chỉ một ngón tay đã khiến Vương Tử Đang trọng thương.

E là đã vượt qua cảnh giới Tông Sư.

Nếu người ta muốn báo thù, nhà họ Vương lấy gì mà chống đỡ nổi?

Quan trọng là, đây chưa phải điều đáng sợ nhất; mà đáng sợ hơn nữa là lai lịch của Diệp Sở.

Tuổi còn trẻ mà thực lực kinh khủng đến vậy.

Bảo không có thế lực lớn đứng sau nâng đỡ thì ông không tin.

Từ thái độ của Vương Tam Thông cũng có thể thấy đôi phần.

Vương Hạ Niên lạnh lùng căn dặn: "Nhớ kỹ, từ nay trở đi, tuyệt đối không được đắc tội với nhà họ Khương. Còn nữa, đợi thằng nghịch tử kia tỉnh lại, cảnh cáo hắn đừng mơ tưởng những điều quá phận nữa, bằng không đừng trách ta lôi gia pháp ra mà trị."

Sở dĩ còn nể là vì nó là Vương Tử Đằng; chứ đổi lại người khác thì đã bị ông đuổi khỏi nhà ngay rồi.

Mọi người vội vàng gật đầu.

Vương Tử Hào dè dặt nói: "Ông nội, vậy chúng ta có nên đích thân đến nhà họ Khương xin lỗi không?"

Vương Hạ Niên trợn mắt: "Dùng cái đầu mà nghĩ đi. Vị đại nhân đó đã giấu thân phận và thực lực để vào nhà họ Khương, hiển nhiên là có mục đích, sao chúng ta có thể tùy tiện để lộ ra được."

Mọi người nghĩ ngẫm thấy đúng, liền đồng loạt gật đầu.

Vương Hạ Niên lại nhìn sang Khương Quân Lan, cảnh báo: "Cô về nhà họ Khương cũng phải nhớ đừng để lộ chuyện gì. Cô đã thấy sự khủng khiếp của vị đại nhân đó rồi; một khi nổi giận, e là nhà họ Khương cũng gánh không nổi."

Khương Quân Lan vội gật đầu.

"Chính Huyền, con mau về lấy cây cỏ Long Dương trong kho bảo vật mang tới đây." Vương Hạ Niên căn dặn trưởng tử.

Vương Chính Huyền giật mình: "Cha, cây cỏ Long Dương đó là để dành cho cha đột phá lên Đại Tông Sư, giờ đem tặng đi có phải quá phí không?"

"Thiển cận!" Vương Hạ Niên quát: "Khí huyết của ta đã suy kiệt, mãi không thể khai thông hai mạch Nhâm, Đốc cuối cùng; cả đời này gần như không thể đột phá.”

"Để cỏ Long Dương lại cũng vô dụng, chi bằng mang tặng vị đại nhân nọ. Giờ điều quan trọng nhất là nhận được sự tha thứ của ngài ấy."

Vương Chính Huyền không nói thêm, lập tức rời Giang Hoài Các.

"Các người cũng về đi." Vương Hạ Niên phất tay, vội quay lại phòng riêng. Đến ngoài cửa phòng, ông cũng không dám bước vào, lặng lẽ đứng ngoài chờ.

Vài giờ sau, Diệp Sở cùng mấy người mới từ trong phòng bước ra.

Vương Hạ Niên "bịch" một tiếng quỳ sụp xuống: "Đại nhân, thằng nghịch tử kia không biết trời cao đất dày, đã mạo phạm ngài. Lão phu thay nó tạ tội với ngài. Đây là chút lễ mọn, mong đại nhân nhận cho."

Ông cúi thấp đầu, hai tay nâng một hộp gỗ tử đàn, hạ mình hết mức.

Thấy vậy, Vương Tam Thông cũng lên tiếng cầu khẩn: "Thần y Diệp, bọn trẻ không hiểu quy củ, ngài xem ... "

Ông cũng hết cách: nhà họ Vương mấy năm nay nhân tài hao hụt, khó khăn lắm mới có một Tông Sư trẻ tuổi; tốt nhất đừng để gục ngã tại đây.

Diệp Sở nhận lấy chiếc hộp, mở ra, một mùi dược hương lan tỏa.

Trong hộp, nằm một gốc dược thảo đỏ thẫm.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!