Chưa nói đến chuyện gã vốn đã mập mờ với hội Hổ Đen; dù có thật là không liên quan, đắc tội với nhân vật cỡ Diệp Sở thì cũng không yên thân đâu.
Diệp Sở không chỉ thân phận thần bí, mà còn là một vị Đại Tông Sư cảnh giới Hóa Kình; hạng người như vậy đâu phải một phó thống lĩnh có thể đụng vào.
"Chu Bỉnh Thiên, ông đúng là muốn chụp mũ! Tôi sẽ tố cáo ông lên cấp trên!" Lâm Bắc Hạc gầm lên, lại quát đám cảnh vệ mình dẫn theo: "Còn đứng đực ra đó làm gì? Mau qua cứu tôi!"
Đám cảnh vệ có chút do dự, không biết có nên ra tay không. Thấy vậy, Chu Bỉnh Thiên sa sầm mặt.
"Tôi xem ai dám? Đừng quên người đang là thống lĩnh ở đay là tôi."
Giọng quát vang như sấm, dọa cho cả bọn cảnh vệ im thin thít như ve sầu gặp
rét.
Cuối cùng, Lâm Bắc Hạc bị khống chế bắt gọn.
"Diệp đại sư, còn điều gì dặn dò không?" Chu Bỉnh Thiên dè dặt hỏi.
Diệp Sở chỉ vào thi thể Tư Mã Quyền và kẻ đi cùng: "Hai người này là người của nhà họ Tư Mã ở Kim Lăng, ông liệu mà xử lý."
Trong lòng Chu Bỉnh Thiên khẽ giật mình, đáy mắt thoáng hiện vẻ kinh hãi.
Diệp Sở vậy mà cũng dám động đến người của nhà họ Tư Mã. Rốt cuộc thân phận anh là gì, mà tự tin đến thế?
"Diệp đại sư yên tâm, tôi sẽ xử lý ổn thỏa."
Chu Bỉnh Thiên nghiêm giọng, Diệp Sở ừ một tiếng, rồi chỉ vào Tả Tu Đao và đám người kia: "Mấy tên này cũng mang đi, 'chăm sóc' cho tử tế."
Sắc mặt mấy kẻ kia biến hẳn; Trần Tử Báo lập tức cầu xin: "Đại nhân, chúng tôi sai rồi, xin ngài tha cho chúng tôi."
Những kẻ khác cũng nhao nhao xin tha.
Với bộ dạng hiện giờ, một khi rơi vào tay cảnh vệ thành phố, bọn chúng sống không bằng chết.
Lý Trọc lập tức chửi ầm: "Phì! Lũ không biết xấu hổ, còn mở miệng xin tha à? Ông đây thấy nhục giùm chúng mày."
Trần Sẹo cười lạnh: "Hehe, lão Lý, nói nhảm với bọn không mặt mũi làm gì."
Cuối cùng, cả bọn kêu la thảm thiết bị cảnh vệ áp giải đi.
Đợi mọi người đi rồi, Diệp Sở mới nhìn sang Bạch Hiểu Hiểu: "Dọn dẹp đi, tôi có chuyện muốn hỏi cô."
Nói xong, anh rời khỏi đây.
Không lâu sau, Bạch Hiểu Hiểu thay bộ đồ khác, đến bên Diệp Sở hỏi: "Đại nhân, không biết ngài có việc gì ạ?'
Diep Sở hỏi thang: "Cô hiểu biết bao nhieu về nha họ Long?"
Bạch Hiểu Hiểu không dám giấu, thành thật: "Biết sơ sơ ạ."
"Thực lực của nhà họ Long thế nào? Nói chi tiết cho tôi nghe."
Bạch Hiểu Hiểu sững lại, trong lòng đoán không ra ý Diệp Sở, nhưng vẫn kể tường tận những gì mình biết.
"Đại nhân, nhà họ Long là chúa đất của Giang Đô, bám rễ nơi này đã mấy trăm năm, thế lực thâm căn cố đế. Dù sau này có thế lực nào nổi lên cũng không lay chuyển được địa vị của họ; nói họ là chủ nhân của Giang Đô cũng chẳng quá lời."