Về chuyện nhà họ Diệp đang giở trò, Diệp Sở hoàn toàn không hay biết.
Anh lên tầng, thấy không có Khương Quân Dao, đoan chắc cô ấy còn bận ở công ty.
Tắm xong thì lăn ra ngủ.
Bệnh viện tư nhân Giang Nam.
Tư Đồ Triều và Kim Bằng đưa một cô gái xinh đẹp bước vào phòng bệnh riêng.
Cô gái dáng cao, gương mặt có đường nét sắc sảo như được chạm khắc, mỗi tội nước da lại ngăm như màu lúa mì.
Nhưng chính làn da khác lạ ấy lại khiến cô mang vẻ đẹp hoang dã.
Không chỉ làn da, đôi mắt của cô cũng khác người.
Con ngươi màu xanh nhạt, trông hơi yêu dị.
Cô gái tên Tư Đồ Tĩnh, là chị của Tư Đồ Triều, đồng thời là đệ tử thân truyền của Y Thánh Kim Lăng.
Lần này đúng dịp có việc ghé Giang Đô nên được hai người mời đến.
Mãn Hùng đang túc trực bên giường lập tức bật dậy, cảnh giác nhìn mấy người: "Kim Bằng, cậu lại định giở trò gì?"
Kim Bằng hừ lạnh, chỉ sang cô gái bên cạnh giới thiệu: "Mãn Hùng, đây là cô Tư Đồ, đệ tử thân truyền của Y Thánh. Lần này cô ấy có việc đến Giang Đô, tôi cố ý mời cô ấy tới xem cho đội trưởng."
Mãn Hùng lắc đầu: "Không cần. Có Diệp thần y ra tay, đội trưởng sớm muộn cũng sẽ tỉnh."
Kim Bằng lại hừ lạnh: "Cậu tin thẳng nhóc đó đến thế cơ à? Lỡ cậu ta không chữa nổi thì sao?"
Man Hung kien quyet: "Toi đa tan mat thay ban lĩnh cua Diep than y, manh hơn xa mấy vị thần y cậu mời."
"Mày ... " Ánh mắt Kim Bằng lóe lên vẻ tức tối.
Tư Đồ Triều sắc mặt cũng khó coi, lạnh giọng: "Tôi thừa nhận y thuật của tôi không bằng thẳng nhóc đó, nhưng chị tôi nhất định giỏi hơn hắn. Tốt nhất là để chị tôi xem, lỡ bỏ mất cơ hội thì đừng hối hận."
Mãn Hùng nghĩ ngợi rồi thấy cũng có lý, bèn nói với cô gái: "Được, cho cô xem. Nhưng nói trước, không được đụng tới kim bạc trên người đội trưởng."
Tư Đồ Tĩnh khẽ gật đầu, bước tới quan sát kỹ Mã Tứ Thủy đang hôn mê.
Thấy những cây kim bạc cắm trên người anh ta, ánh mắt cô chợt sững lại; quan sát một lúc, như nghĩ ra điều gì đó, vẻ mặt bỗng nghiêm lại.
Mãi sau Kim Bằng mới hỏi: "Cô Tư Đồ, cô thấy sao? Có thể chữa được không?"
Tư Đồ Tĩnh lắc đầu: "Có Diệp thần y ra tay là đủ, tôi không cần chen vào nữa."
Tư Đồ Triều ngạc nhiên: "Chị, y thuật của thẳng nhóc đó lợi hại đến vậy à?"
Tư Đồ Tĩnh gật đầu: "Rất lợi hại. Nếu tôi không nhìn lầm, cách sắp kim bạc trên người bệnh nhân chính là bộ mười tám cây kim Diêm La mà người ta vẫn đồn."
"Gì cơ, mười tám cây kim Diêm La!" Tư Đồ Triều kêu lên: "Chẳng phải là thứ trong truyền thuyết sao, hóa ra có thật ư?"
Mười tám cây kim Diêm La là một thủ pháp châm cứu cực kỳ lợi hại trong giới Trung Y.
Nghe nói, dù đã đặt một chân vào điện Diêm La, vẫn có thể cứu về.
Tư Đồ Tĩnh không đáp, quay sang hỏi Kim Bằng: "Anh biết gì về Diệp thần y? Có thể giới thiệu tôi gặp anh ấy không?"
Kim Bằng có phần ngượng ngập: "Xin lỗi, cô Tư Đồ, tôi không quen người đó, chỉ biết anh ta là người ở rể nhà họ Khương."
Ánh mắt Tư Đồ Tĩnh thoáng sáng lên, cô không hỏi thêm.
Sau đó, mấy người rời khỏi bệnh viện.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!