Ai nấy chỉ biết méo mặt, rõ ràng Diệp Sở đang trả đũa trắng trợn.
Chỉ với hai thủ pháp vừa rồi thôi, chẳng ai ở đây làm nổi.
Dù bực nhưng cũng chẳng cãi vào đâu được.
Diệp Sở lại nhìn sang Tần Đông Dương.
"Anh ... anh định làm gì?"
Giọng Tần Đông Dương run run, vô thức lùi lại.
"Ha ha, đừng sợ, tôi chữa cho anh."
Diệp Sở nhếch môi cười, rút ra kim bạc.
"Không cần, tôi khỏe lắm!" Tần Đông Dương hoảng hốt hét to, quay người lao
đi.
Vút vút vút!
Từng cây kim bạc xé gió bay ra, chuẩn xác cắm vào các huyệt khắp người Tần Đông Dương.
Trong đó có hai cây khóa cứng cử động, khiến hắn không tài nào nhúc nhích.
"A a a, sao tôi không cử động được nữa? Anh đã làm gì tôi?"
Tần Đông Dương gào lên sợ hãi.
Màn châm kim từ xa ấy khiến ai nấy choáng váng.
Ai nấy đã hết nghi ngờ.
Thế này mà bảo là không biết y thuật ư?
Đùa chắc?
"Ha ha, đừng sợ, đây chỉ là một phần của quá trình chữa trị thôi."
Diệp Sở mỉm cười nhạt, bước nhanh tới, ngón tay khẽ gảy vào đuôi kim bạc.
Hơn chục cây kim lập tức rung ong ong, Tần Đông Dương đau đớn méo mặt, miệng gào thét thảm thiết.
Nhìn mà ai nấy lạnh sống lưng, ánh mắt nhìn Diệp Sở đầy kiêng dè.
Người này ra tay nặng quá.
"Đồ khốn kiếp, mau dừng tay!" Hùng Minh vừa gấp vừa giận, định xông lên ngăn Diệp Sở, nhưng chỉ bị đối phương liếc một cái đã đứng chôn chân.
"Sao? Ông cũng muốn được điều trị à?"
Hùng Minh rùng mình, lập tức không dám nhúc nhích.