"Có lẽ vậy." Diệp Sở không khẳng định cũng chẳng phủ nhận, rồi tò mò: "Cô út đã ra nước ngoài rồi, sao còn quay về?"
Cùng là con riêng, cảnh ngộ của Diệp Đình Đình cũng chẳng khá hơn anh là mấy.
Diệp Đình Đình thoáng chua chát: "Làm gì dễ như cháu nói. Chuyện tôi ra nước ngoài là do ông cụ sắp đặt hết. Dù ở tận trời Tây vẫn luôn bị người của ông ta giám sát.'
Sau đó, cô bắt đầu trút hết bực dọc, như muốn dốc sạch những ấm ức bao năm qua.
Trong lúc ấy, nhân viên đem đồ uống lên.
Vừa nói vừa uống, chẳng mấy chốc cô đã ngà ngà.
"Tiểu Sở, nhìn cháu là cô lại thấy trước kết cục của mình: chắc cũng bị ép gả cho một đại gia tộc để làm thông gia thôi."
Nói đến đây, mắt cô đỏ hoe, nước mắt chực trào.
Diệp Sở rất thấu hiểu: là con riêng, Diệp Đình Đình chẳng có quyền lựa chọn cho tương lai của chính mình.
Nếu không nhờ học được bản lĩnh từ sư tôn, e rằng đời này anh cũng chỉ có thể làm thẳng ở rể nhu nhược ở nhà họ Khương mà thôi.
Nghĩ đến những gì đã trải qua, anh quyết định giúp cô một tay.
"Cô út, cô có muốn chống lại nhà họ Diệp không?"
Diệp Đình Đình sững người, lau vệt lệ trên má, cười khổ: "Tiểu Sở, chuyện đó cô dĩ nhiên từng nghĩ tới. Nhưng cô chỉ là con gái yếu đuối, không quyền không thế, làm sao chống lại nhà họ Diệp?"
Diệp Sở không đáp mà hỏi ngược: "Cô út có tin cháu không?"
Diệp Đình Đình gật đầu mạnh.
Diệp Sở mỉm cười: "Cháu có thể giúp. Chỉ cần cô làm theo lời cháu, không những có thể tự nắm vận mệnh của mình, mà biết đâu còn giành được quyền kiểm soát nhà họ Diệp."
Diệp Đình Đình thoáng nghi hoặc: "Tiểu Sở, ý cháu là?"
Diệp Sở vừa định giải thích thì hai tên côn đồ xăm rồng xăm hổ lù lù bước tới.
"Người đẹp, đại ca bọn tôi muốn mời cô một ly." Một tên mở miệng, mắt nhìn Diệp Đình Đình một cách trắng trợn.
Tên còn lại chỉ về gã đàn ông trung niên đang ngồi ở cái bàn bên dãy ghế băng gần đó: "Đại ca đã gọi sẵn rượu rồi, đi thôi."
Tâm trạng vốn đã không tốt, Diệp Đình Đình lắc đầu từ chối thẳng: "Không rảnh."
Cả hai cau mày, một tên lạnh giọng: "Người đẹp, đại ca bọn tôi hiếm khi chủ động mời ai uống rượu đấy. Tốt nhất cô nên nể mặt, nếu không thì ... "
Diệp Sở lạnh lùng cắt lời: "Nếu không thì làm sao?"
Tên kia trừng mắt: "Thẳng nhóc, tao khuyên mày đừng xen vào, không thì giết mày bây giờ."
Tên còn lại cũng dẫn mặt: "Nói cho mày biết, lão đại của bọn tao, anh Đao, là trùm khu này, phía sau còn có Hội Bạch Lang. Biết điều thì tránh ra, không thì hậu quả nặng đấy."
Nghe tới Hội Bạch Lang, mắt Diệp Đình Đình thoáng vẻ sợ hãi, cô vừa định lên tiếng thì Diệp Sở đã ra tay luôn.
Anh vung tay tát liên tiếp hai cái, quật bay cả hai tên.
"Cút!"
Anh lạnh giọng gẫn lên một tiếng, tựa sấm nổ giữa trời quang, lập tức thu hút ánh mắt của tất cả mọi người có mặt.
"Mẹ kiếp, dám không nể mặt tao à!"
Gã trung niên gọi là anh Đao đập bàn cái rầm, vẫy mấy tên đàn em bên cạnh, nhanh chóng vây lấy Diệp Sở.
"Thẳng ranh, lá gan không nhỏ nhỉ, dám động đến người của tao."
Mặt mũi anh Đao u ám: "Mày có biết chọc vào tao thì kết cục thế nào không?"
Diệp Sở không muốn dài dòng, ra tay luôn.
Bốp! Bốp! Bốp!
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!