Từ khi đoạn video trên mạng được tung ra, rất nhiều quyền quý, danh lưu ở Giang Đô đều muốn đến bái kiến vị Sở Bá Vương thần bí kia.
Chung San đã sớm thông báo cho Diệp Sở biết tình hình.
Vì vậy anh không vào từ cổng chính, dẫn Hoàng Phủ Thi Nguyệt vòng ra lối phía sau của trang viên.
Hoàng Phủ Thi Nguyệt khẽ nhíu mày: "Em à, cổng lớn chẳng phải ở bên kia sao?"
Diệp Sở mỉm cười giải thích: "Bên đó đông người quá, mình đi lối này."
Liếc nhìn mặt hồ gợn sóng, Hoàng Phủ Thi Nguyệt cạn lời: "Thế qua kiểu gì?"
Anh không đáp, bất ngờ ôm lấy eo thon của Hoàng Phủ Thi Nguyệt, đạp nhẹ một cái, thân hình bật lên nhanh nhẹn như một con vượn lanh lợi.
Mũi chân khe chạm mặt nước, nhẹ như cánh bướm bay lượn, lướt nhanh về phía đảo giữa hồ.
Hoang Phủ Thi Nguyệt khe kêu lên, đoi mắt đẹp đầy kinh ngạc.
Cô ngước nhìn gương mặt nghiêng như tạc của chàng trai, ánh mắt long lanh rực rỡ.
Khoảnh khắc này Diệp Sở thật điển trai, tim cô khẽ rung lên; đôi tay ngọc vô thức ôm chặt cổ anh, nhẹ tựa đầu vào lồng ngực anh.
Anh lao đi rất nhanh, chưa đầy một phút đã tới đảo; thêm vài lần nhảy vọt là đã vào tới trang viên.
Đúng vào lúc giữa trưa, bờ hồ hầu như vắng người, nên chẳng ai thấy được cảnh tượng đáng kinh ngạc ấy.
Vào trong trang viên, anh buông tay, nào ngờ Hoàng Phủ Thi Nguyệt vẫn ôm chặt như gấu túi, anh bật cười nhắc khẽ: "Chị Thi Nguyệt, tới rồi."
Hoàng Phủ Thi Nguyệt lưu luyến buông tay, má hồng thoáng ửng đỏ.
Rồi cô tò mò nhìn quanh, trước mắt là vẻ xa hoa và thanh nhã.
Từ thiết kế đến cảnh quan, mọi thứ ở trang viên này đều thuộc hàng đầu.
Ngay cả trang viên của nhà họ Hoàng Phủ cũng không bằng.
'Đúng là trang viên số một Giang Đô, quả thật không tầm thường." Cô tấm tắc.
Diệp Sở cười nói: "Nếu chị Thi Nguyệt thích, sau này dọn sang đây ở."