Hoàng Phủ Thi Nguyệt lắc đầu: "Thôi khỏi, em cứ nghỉ sớm đi. Mai đi dự yến tiệc với chị; đến lúc đó tên Hoàng Phủ Kiệt chắc sẽ giở trò, chị trông cậy vào em ra trấn áp, giữ thể diện cho chị."
Diệp Sở mỉm cười gật đầu: "Không thành vấn đề."
Rời trang viên Hồ Quảng Lăng, Hoàng Phủ Thi Nguyệt lao thẳng tới công trường ở Khu Nam Thành.
Tại công trường, cô gặp Đông Mai; sắc mặt cô ấy nặng nề, dường như có chuyện lớn.
Cô cau mày hỏi: "Rốt cuộc có chuyện gì?"
Đông Mai báo lại: "Tiểu thư, trong công trường nghi là có một cổ mộ."
Hoàng Phủ Thi Nguyệt giật mình, vội nói: "Ớ đâu? Dẫn tôi qua đó xem liền."
...
Tiễn Hoàng Phủ Thi Nguyệt xong, Diệp Sở cũng rời đi, nhưng anh không quay về nhà họ Khương mà sang nhà họ Vân, định đưa đan dược cho Vân Băng Uyển.
Vì đã quá quen đường đi lối lại, anh nhanh chóng vào tới phòng ngủ của Vân Băng Uyến.
Cô ấy đang gọi điện; nhận ra có người vào, liền giật mình quay lại. Thấy Diệp Sở, trong lòng khẽ vui nhưng gương mặt vẫn lạnh như băng.
"Cút ra ngoài! Ai cho anh tự tiện vào hả?" Cô quát gắt, đồng thời cúp máy.
Anh đã quen với kiểu này, mỉm cười: "Cô Vân đừng nóng, tôi tới đưa đồ cho
cô.'
Anh lật tay, lấy ra một bình ngọc: "Trong này là đan Khai Mạch, có thể giúp cô khai thông kinh mạch trong cơ thể."
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!