Bị một hậu bối trẻ hất văng như vậy, đúng là nỗi nhục ngàn đời.
"Thiếu gia yên tâm, tôi xử lý bọn chúng ngay."
Gã cam đoan với Hoàng Phủ Kiệt, rồi sải bước áp sát hai người Diệp Sở.
"Thằng ranh, dám xen vào chuyện của nhà họ Hoàng Phủ, muốn chết à."
Gã quát khẽ một tiếng, thân hình bắn ra, nhào thẳng tới Diệp Sở.
"Cẩn thận." Đông Mai nhắc.
Diệp Sở thản nhiên, bước lên nghênh đón, vung quyền nghênh chiêu.
Nắm đấm chạm nhau, mặt Triệu Vũ Tuyên tái đi, loạng choạng lùi mấy bước.
Gã trừng mắt kinh hai: "Sức mạnh này ... sao có thể?"
Diệp Sở không buồn đáp, bóng anh vụt tới, tung một chưởng vỗ thẳng vào ngực gã.
Rắc!
Ngực Triệu Vũ Tuyên lom xuống ngay tại chỗ, miệng phun mau như suối, thân thể như diều đứt dây văng ngược về sau.
Diệp Sở thừa thắng xông lên, tung một cước nhắm thẳng khí hải gã, hiển nhiên cũng định phế luôn đối phương.
Hoàng Phủ Kiệt giận dữ: "Đồ khốn, mày dám!"
Diệp Sở phớt lờ, nện một cú cực nặng vào bụng dưới gã mặc áo kiểu Đường.
Đối phương phun ra một ngụm máu tươi, rơi phịch xuống đất, khí tức nhanh chóng suy kiệt.
Diệp Sở quay sang nhìn Hoàng Phủ Kiệt, làm bộ áy náy: "Xin lỗi, chân ra nhanh quá, không kịp ghìm."
Mọi người đồng loạt hít một hơi lạnh. Đánh người đã đành, lại còn mở miệng khiêu khích.
Chẳng khác nào đắc tội Hoàng Phủ Kiệt đến chết.
Đôi mắt Hoàng Phủ Kiệt bốc lửa, hắn chưa bao giờ tức giận như lúc này.
"Được, được lắm, đồ nhãi ranh. Mày hoàn toàn chọc điên bổn thiếu gia rồi. Tao sẽ cho mày biết chống lại bổn thiếu gia thì kết cục ra sao."
Diệp Sở hứng thú hỏi: "Ô, kết cục thế nào? Nói nghe thử."
Giọng Hoàng Phủ Kiệt lạnh toát: "Tao sẽ khiến mày hối hận vì đã sinh ra trên đời. Không chỉ mình mày, người nhà mày, bổn thiếu gia cũng sẽ không tha."
Diệp Sở khẽ "ô" một tiếng, chỉ sang đám người nhà họ Diệp: "Người nhà tôi ở đầng kia kìa, tùy anh xử trí, giết cũng được."
Khóe miệng đám người nhà họ Diệp co giật liên hồi, trong lòng tức đến chửi thầm.
Mẹ nó chứ, gài người ta đến thế là cùng!
Như sực nho ra điều gì, Diep Sở lại chỉ sang mấy người nhanh lớn của nhà họ Khương: "À đúng rồi, còn bọn họ nữa, anh tiện thể trả thù luôn thể nhé."
Vài người như Khương Hải Phong mặt mũi co giật, hận không thể giết quách Diệp Sở.
Mẹ kiếp, thằng này đúng là đồ hãm tài.
Mặt Hoàng Phủ Kiệt hơi đơ ra; đây là lần đầu hắn thấy có kẻ chủ động bảo người ta đi giết người nhà mình.
Tần Đông Dương lập tức đứng bên cạnh giải thích - hắn ghé tai nói rõ cho Hoàng Phủ Kiệt rằng đám kia là nhà họ Diệp và nhà họ Khương đang đối đầu với Diệp Sở, tuyệt không phải "người nhà" theo nghĩa thân thuộc của anh.
Nghe xong, Hoàng Phủ Kiệt mới giật mình ngộ ra, rồi mặt lại lạnh tanh: "Một thằng ở rể cũng dám láo với bổn thiếu gia. Hôm nay mà không bắt nó trả giá, thì ta không còn là Hoàng Phủ Kiệt."
"Gọi cảnh vệ thành phố tới cho tôi! Thằng nhãi này biết đánh đúng không? Để xem nó đánh nổi bao nhiêu!"