"Ba, Dật Không nói đúng, nhất định phải phủi sạch quan hệ với thẳng khốn đó, nếu không một khi nhà họ Long và nhà họ Hoàng Phủ truy cứu, nhà họ Diệp sẽ lãnh đại họa ngập đầu." Diệp Thiên Trì trầm giọng nói.
"Đúng, đúng, phải đoạn tuyệt với thẳng con hoang ấy, bằng không nhà họ Diệp nguy to."
Những người khác của nhà họ Diệp cũng nhao nhao phụ họa.
Diệp Trịnh Khôn gật đầu, trầm giọng: "Lúc này cũng chỉ còn cách đó."
Diệp Sở tuy là Võ Đạo Tông Sư, tiền đồ vô hạn, nhưng trước mặt hai nhà kia, một vị Tông Sư cũng chẳng là gì.
Diệp Đình Đình sắc mặt khẽ đổi, do dự nói: "Ba, nhưng mình vừa mới ký thỏa thuận hợp tác với nhà họ Khương, giờ mà phủi sạch quan hệ với Tiểu Sở thì có phải là quá bất nghĩa không, hơn nữa còn có thể ảnh hưởng đến việc hợp tác."
"Bất nghĩa cái gì? Nhà họ Diệp nuôi thẳng con hoang đó bao nhiêu năm, nó làm chút việc cho nhà họ Diệp chẳng phải đương nhiên sao?" Diệp Trịnh Khôn lãnh đạm nói, thái độ hoàn toàn trái ngược với ban nãy.
"Với lại, ta đoán bên nhà họ Khương cũng sẽ làm giống chúng ta."
"Nhưng mà ... " Diệp Đình Đình còn muốn nói, lại bị Diệp Trịnh Khôn cắt lời bằng giọng trầm: "Được rồi, việc này cứ quyết vậy."
Cùng lúc đó, tại trang viên nhà họ Khương.
Mấy người bên nhánh lớn sau khi về tới liền lập tức tìm ông cụ, thuật lại chuyện xảy ra trong yến tiệc.
"Ba, thẳng phế vật đó gây ra họa trời giáng, phải bắt nó cút khỏi nhà họ Khương ngay, nếu không e sẽ liên lụy tới nhà mình." Khương Hải Phong kiên quyết.
Và để tránh xảy ra chuyện ngoài ý muốn, anh ta giấu nhẹm chuyện Diệp Sở là Võ Đạo Tông Sư.
Bởi một thiếu niên đã là Tông Sư như vậy, tiền đồ vô hạn, biết đâu ông cụ lại muốn tìm cách giữ cậu ta lại.
Khương Quân Long cũng tiếp lời: "Ông nội, ba nói đúng, phải lập tức báo cho chú hai, bắt thẳng phế vật ly hôn, cút khỏi nhà họ Khương."
Nghe xong, Khương Phong Niên vô cùng giận dữ: "Tai họa như thế, nhất định phải cút khỏi nhà họ Khương."
"Con cả, gọi ngay cho em hai bảo nó về lo liệu việc ly hôn." Ông trầm giọng phân phó.
Ánh mắt Khương Hải Phong lóe lên, lập tức làm theo.
Khương Quân Lan do dự rồi nói: "Ông nội, cũng không nhất thiết phải ly hôn ngay đâu ạ. Cô gái đi cùng Diệp Sở hình như có liên hệ với đại tiểu thư nhà họ Hoàng Phủ, bên đó chắc sẽ đứng ra dàn xếp, biết đâu còn cơ hội xoay chuyển."
Cô không tiện nói thẳng sự thật, đành nhắc khéo như vậy.
Khương Quân Long hừ mũi: "Mày nghĩ dễ thật. Cho dù đại tiểu thư nhà họ Hoàng Phủ chịu giúp, nhiều lắm cũng chỉ chặn được sự trả đũa của vị công tử họ Hoàng Phủ kia. Còn nhà họ Long thì sao?'
Trần Mỹ Tĩnh cũng nói: "Quân Long nói đúng. Nhà họ Long là vua một cõi ở Giang Đô, còn khó đối phó hơn cả nhà họ Hoàng Phủ. Phải đuổi thẳng nhóc đó ra khỏi nhà họ Khương, không thể để nó liên lụy chúng ta."
"Nhưng mà ... " Khương Quân Lan còn muốn lên tiếng, đã bị Khương Phong Niên cắt ngang: "Nhà họ Long đâu dễ đắc tội. Thằng nhóc đó phải cút khỏi nhà họ Khương. Hơn nữa nhà họ Khương ta đang ở giai đoạn then chốt, không được để xảy ra chút sơ suất nào."
Khương Quân Lan thầm thở dài, không nói thêm.
Diệp Sở theo Đông Mai tới bệnh viện nơi Hoàng Phủ Thi Nguyệt đang nằm.
Trong phòng bệnh, Đông Mai đang kể lại chuyện xảy ra trong buổi yến tiệc.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!