Diệp Trịnh Khôn lạnh giọng: "Trước kia chẳng qua thấy con với Diệp Sở quan hệ tốt nên đem ra lợi dụng mà thôi."
"Giờ không cần đến con nữa. Nhớ kỹ, con chỉ là một đứa con riêng, có những thứ đừng mơ mộng hão huyền."
Hai nắm tay Diệp Đình Đình siết chặt, đáy mắt ngùn ngụt oán hận.
Cô thề, nếu một ngày nắm được quyền lực, nhất định sẽ giẫm nát những kẻ đã bắt nạt mình dưới chân.
Những chuyện xảy ra ở nhà họ Khương và nhà họ Diệp, Diệp Sở hoàn toàn không hay biết.
Anh và Hoàng Phủ Thi Nguyệt quấn quýt đến tận khuya mới ngủ.
Khi tỉnh dậy đã là trưa hôm sau, ăn trưa xong ở nhà của Hoàng Phủ Thi Nguyệt anh mới rời đi.
"Chị Thi Nguyệt, chuyện dược liệu với quảng bá nhờ chị giúp em nhé, lát nữa em sẽ chuyển tiền cho chị."
Trước khi đi, anh không quên dặn dò.
Cô ấy gật đầu: "Yên tâm, chị sẽ làm ngay."
Rời khỏi đó, anh đến Hội Bạch Lang, định nhờ Bạch Hiểu Hiểu cũng giúp tìm dược liệu.
Đồng thời lấy điện thoại ra gọi cho Vương Tam Thông, định mượn ít tiền.
Đầu dây bên kia nhanh chóng có người nghe, giọng Vương Tam Thông vang lên: "Thần y Diệp, có chuyện gì vậy?"
Anh nghe ra giọng đối phương có vẻ yếu, không khỏi ngạc nhiên: "Anh Vương, sao nghe giọng anh đuối vậy?"
"Hà hà, dạo này hơi cảm."
Anh ừ một tiếng, không nghĩ ngợi thêm, nói thẳng mục đích.
"Anh Vương, tôi muốn mượn anh ít tiền, được chứ?"
"Tất nhiên không vấn đề, thần y Diệp muốn mượn bao nhiêu?" Vương Tam Thông rất hào sảng.
Anh nghĩ một chút: "Ba tỷ nhé."
"Không vấn đề, gửi số tài khoản cho tôi, lát nữa tôi chuyển."
"Được, cảm ơn. Sau này cần chỗ nào cứ nói."
Cúp máy xong, anh lập tức nhắn số tài khoản cho đối phương.
Cùng lúc đó, ở Ma Đô.
Vương Tam Thông nhận được số tài khoản, lập tức bảo người chuyển khoản.
Mặt ông ấy tái nhợt, bụng quấn băng gạc, rõ ràng là bị thương.
Khang Lão đứng bên hầu: "Ông chủ, bọn chúng chắc chắn sẽ không tha cho chúng ta đâu, hay là giao món đó đi."
Vương Tam Thông lắc đầu: "Không được. Thứ đó tôi suýt mất nửa mạng mới có được, tuyệt đối không thể dễ dàng giao ra."
Khang Lão im lặng một lúc, lát sau nói: "Tôi thấy vị thần y Diệp kia rất lợi hại, hay là chúng ta tìm đối phương hợp tác?"
Ánh mắt Vương Tam Thông lóe lên: "Để tôi nghĩ đã."
....
Chưa đầy mười phút sau khi cup máy, Diệp Sở đã nhận được tin nhắn tiền về.
"Anh Vương làm việc đúng nhanh." Anh gật gù hài lòng.
Sau đó anh gọi số của Tô Định Hạ.
Cùng lúc ấy, tại tổng bộ Hộ Long Vệ ở Đế Đô, Tô Định Hạ đang xử lý công vụ.
Bỗng chuông điện thoại reo, anh ta khẽ nhíu mày, bởi đó là số liên lạc riêng.
Số này, rất ít người biết.
Mở máy thấy số lạ, anh ta càng nhíu mày.
Do dự một chút, anh ta vẫn nhận: "Ai đấy?"
Đầu dây bên kia là một giọng nam trẻ tuổi: "Anh là Tô Định Hạ?"
Tô Định Hạ lướt nhanh trong đầu, xác định là giọng lạ, ánh mắt thoáng nghi hoặc: "Là tôi, còn anh là ai?"
"Sư huynh, tôi là tiểu sư đệ chưa từng gặp mặt của anh. Mạo muội gọi điện, mong đừng trách."
Tô Định Hạ sững người, chợt nhớ tới lời dặn của sư tôn không lâu trước đó.
Nói rằng đã thu một đệ tử mới, bảo sau này gặp thì chiếu cố một chút.
Thần sắc anh ta lập tức nghiêm túc. Đối phương là đệ tử thân truyền, còn anh ta thì không.
"Sư đệ nói gì vậy, em gọi cho tôi là tôi mừng còn không kịp." Anh ta tỏ ra nhiệt tình khác thường.
Điều này khiến người phụ nữ áo đỏ đứng bên cạnh vô cùng kinh ngạc.
Đây là lần đầu tiên cô thấy Tô Định Hạ kích động như thế, nhưng nghe cách xưng hô thì lại hiểu ra.
Trong lòng đoán rằng sư đệ của đối phương chắc chắn cũng là một nhân vật ghê gớm.
Diệp Sở ở đầu dây bên kia cũng hơi ngạc nhiên, không ngờ Tô Định Hạ lại nhiệt tình vậy.
Anh khách sáo vài câu rồi nói thẳng mục đích.
Nghe xong, Tô Định Hạ lập tức nhận lời: "Sư đệ yên tâm, chuyện nhỏ này sư huynh đảm bảo làm ổn."
"Vậy đa tạ sư huynh. Sau này đến Giang Đô, tôi mời anh uống rượu."
"Được, được."
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!