"Chẳng lẽ thẳng phế vật ấy đang giở trò?"
Không trách hắn nghĩ vậy, thật quá trùng hợp: bên kia vừa nói xong không bao lâu, đã xảy ra chuyện thật.
Nhưng ngay sau đó hắn lại âm thầm lắc đầu.
"Không thể nào, tuyệt đối không thể. Thẳng phế vật đó lấy đâu ra bản lĩnh như vậy, chắc chắn chỉ là trùng hợp."
Bên này Hoàng Phủ Kiệt và đám người vừa bị áp giải đi, Hoàng Phủ Thi Nguyệt cùng các đối tác đã nhận được tin.
Hoàng Phủ Thi Nguyệt lập tức liên tưởng đến Diệp Sở, trong lòng vừa kinh vừa nghi.
"Chẳng lẽ chuyện này thực sự liên quan tới em ấy? Rốt cuộc em ấy còn giấu mình bao nhiêu điều?"
Cô lập tức bảo thư ký đi tìm hiểu tình hình cụ thể.
Tại nhà họ Khương, Trần Mỹ Tĩnh sốt ruột phát khóc: "Ba, ba nghĩ cách đi, nhất định phải cứu Quân Long bọn họ ra."
Khương Phong Niên mặt mày u ám: "Đó là Hộ Long Vệ đấy, ba thì có cách gì?"
Trần Mỹ Tĩnh ôm mặt khóc òa: "Hu hu hu, con trai tôi ơi ... "
Ở nhà họ Diệp, Diệp Trịnh Khôn sốt ruột tới mức sắp rụng hết tóc.
"Đáng ghét, sao Hộ Long Vệ lại nhúng tay lần nữa?"
Còn về tất cả những chuyện này, Diệp Sở hoàn toàn không hay biết.
Anh vẫn toàn tâm luyện đan.
Bạch Hiểu Hiểu canh giữ bên ngoài, không rời nửa bước.
Bất chợt, cửa phòng bật mở, Lý Trọc xông vào.
"Hội trưởng, đại sự-"
"Suyt!" Bạch Hiểu Hiểu vội ra hiệu im lặng.
Lý Trọc hấp tấp bước tới, hạ giọng: "Hội trưởng, nhà họ Long lại cử người tới."
Mắt Bạch Hiểu Hiểu khẽ nheo lại: "Đi, cùng qua xem."
Hai người rời đi, chẳng mấy chốc đã tới một phòng khách.
Bên trong có một bà lão và một lão già gầy gò, chạc ngoài năm mươi, đang ngồi.
Nếu Diệp Sở có mặt ở đây, anh ắt nhận ra ngay bà lão ấy. Đối phương chính là bà lão năm xưa anh thu phục.
Bà lão nhìn Bạch Hiểu Hiểu, giọng điệu kiêu ngạo: "Hội trưởng Bạch, suy nghĩ thế nào rồi?"
Bạch Hiểu Hiểu gượng cười: "Hai vị làm ơn về bẩm với gia chủ nhà họ Long, Hội Bạch Lang chúng tôi chỉ là bang hội nhỏ, lực mỏng, không theo nhà họ Long đâu."
Bà lão nổi giận đùng đùng: "Vậy tức là cô định từ chối?"
Bạch Hiểu Hiểu mặt không đổi sắc gật đầu.
"Hừ, đồ không biết sống chết." Bà lão hừ lạnh: "Tôi khuyên cô nghĩ cho kỹ. Quyết định của cô liên quan đến sự sống còn của Hội Bạch Lang đấy."
Bạch Hiểu Hiểu dứt khoát: "Không cần khuyên nữa. Hội Bạch Lang của tôi tuyệt đối không quy phục nhà họ Long."
"Đúng, tuyệt đối không quy phục nhà họ Long!" Lý Trọc cùng các lãnh đạo khác cũng đồng thanh, ánh mắt kiên định tột độ.
"Hừ, không biết sống chết." Khóe môi bà lão cong lên lạnh lẽo: "Đã vậy, hôm nay bà già này cho các người nếm mùi lợi hại."
"Sư tỷ, đối phó mấy hậu bối đâu cần tỷ ra tay, để tôi là được." Lão già ngăn bà lão, đứng dậy sải bước áp sát nhóm Bạch Hiểu Hiểu.
"Để lão xem các người có bản lĩnh gì, dám từ chối lời chiêu mộ của nhà họ Long."
Lý Trọc và mọi người chuẩn bị ra tay thì bị Bạch Hiểu Hiểu ngăn lại. "Các anh không phải đối thủ. Để tôi."
Bạch Hiểu Hiểu vung quyền lao thẳng vào lão, hai người lập tức giao đấu.
Quyền phong va chạm, kình khí cuộn xoáy, phô bày thực lực đôi bên - đều là Tông sư cấp bảy.
"Trẻ tuổi như vậy mà đã là Tông sư cấp bảy, bảo sao dám coi trời bằng vung." Lão thoáng chấn động rồi lắc đầu: "Đáng tiếc, đừng nói cô chỉ là Tông sư cấp bảy, dù có là Tông sư viên mãn đi nữa thì trước mặt nhà họ Long cũng chỉ là con kiến to hơn chút."
Bạch Hiểu Hiểu không đáp, chiêu thức càng lúc càng hiểm hóc, đánh cho lão trở tay không kịp.
Tuy cảnh giới ngang nhau, nhưng Bạch Hiểu Hiểu trẻ trung, khí huyết dồi dào, thực lực vượt trội.
Cuối cùng, sau mấy chục hiệp, lão bị cô chưởng cho bay ra.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!