Lão liên tục gật đầu.
Diệp Sở lại nhìn bà lão: "Vì sao nhà họ Long nhất quyết thu phục Hội Bạch Lang?'
"Đại nhân, nghe gia chủ nói, chẳng bao lâu nữa Giang Đô sẽ rất loạn; Hội Bạch Lang rất có khả năng nhân đó mà trỗi dậy, nên phải sớm thu về dưới trướng." Bà lão thành thật đáp.
"Giang Đô sẽ rất loạn?" Diệp Sở nghi hoặc. "Ý là sao?"
Bà lão lắc đầu: "Tôi cũng không rõ."
Diệp Sở trầm ngâm, vẫn chưa hiểu vì sao.
"Được rồi, các người về đi. Nói với nhà họ Long là đã thu phục Hội Bạch Lang." Anh phất tay.
Bà lão vội gật đầu, dẫn lão già rời đi thật nhanh.
Bạch Hiểu Hiểu do dự: "Đại nhân, cứ thả họ đi thế nay, liệu có an toan không?"
Diệp Sở xua tay: "Không sao, họ không dám giở trò đâu."
Vừa ra khỏi Hội Bạch Lang, lão liền hỏi: "Sư tỷ, rốt cuộc thằng nhóc đó là ai, sao lại khủng khiếp như vậy?"
Bà lão cười khổ: "Sư đệ, thằng nhóc ấy đúng là một tiểu ma đầu, chúng ta không chọc nổi đâu."
Sắc mặt lão khó coi: "Chúng ta về báo gia chủ, để ông ấy ra tay. Chẳng lẽ lại không trị nổi một thang nhóc con?"
Bà lão giật mình, vội xua tay: "Không được!"
"Vì sao? Chẳng lẽ thật sự phải làm việc cho thẳng đó?"
Bà lão bất đắc dĩ đành nói sơ qua chuyện lần trước: "Sư đệ, nếu đệ làm vậy, sư tỷ e là toi mạng."
"Với lại, tiểu ma đầu ấy tuổi còn trẻ mà thực lực đã đáng sợ, e là xuất thân cũng chẳng tầm thường. Hắn chẳng phải muốn đối đầu nhà họ Long sao? Ta cứ chờ xem cuối cùng ai thắng."
Lão thấy có lý bèn gật đầu.
Hai người lập tức về nhà họ Long báo cáo.
Long Trấn Sơn hay tin Hội Bạch Lang quy thuận thì cũng rất vui: "Làm tốt lắm, xuống lĩnh thưởng đi. Ngoài ra, chuẩn bị đi, Cửu Dương và thiếu chủ Chân Vũ Tông sắp đến Giang Đô."
Diệp Sở giao đan dược đã luyện cho Bạch Hiểu Hiểu, dặn dò: "Bảo anh em phía dưới bớt phô trương, tạm thời đừng để nhà họ Long đánh hơi được thực lực thật của chúng ta."
Bạch Hiểu Hiểu vội gật đầu.
"Ngoài ra, cô cho người sang Thần Long Giá thu thập giúp tôi ít dược liệu."
Diệp Sở gửi danh sách dược liệu luyện Diên Thọ Đan cho Bạch Hiểu Hiểu, lại chuyển cho cô năm tỷ: "Lo liệu cho nhanh."
Thu xếp xong, anh rời Hội Bạch Lang, định về trang viên Hồ Quảng Lăng thì nhận được điện thoại của Hoàng Phủ Thi Nguyệt.
"Em, rốt cuộc em làm thế nào vậy?" Giọng Hoàng Phủ Thi Nguyệt qua điện thoại đầy kích động.
Diệp Sở biết cô nói gì, cười: "Chị Thi Nguyệt, em đã bảo chị cứ đợi tin tốt mà, giờ tin chưa?"
"Ù ừ, tin rồi. Em đúng là lợi hại." Hoàng Phủ Thi Nguyệt không tiếc lời khen.
Trong lòng Diệp Sở thoải mái hẳn: "Chị Thi Nguyệt, giờ chị có thể gọi cho nhà họ Hoàng Phủ, bảo họ chỉ cần trả lại quyền kiểm soát công ty cho chị thì công trường sẽ được gỡ phong tỏa."
"Được, chị làm ngay."
Sở dĩ Hoàng Phủ Thi Nguyệt gọi là để xác nhận với Diệp Sở.
Chỉ như vậy cô mới có thể nêu điều kiện với lão gia.
Cô cúp máy, lập tức lên đường đến Kim Lăng.
Chuyện vả mặt thế này, nói qua điện thoại thì nhạt, phải tự mình về mới đã.
Kim Lăng, nhà họ Hoàng Phủ.
Đám cấp cao đang cuống cuồng như ngồi trên đống lửa, đặc biệt mẹ con Hoàng Phủ Bích Nguyệt chạy vạy đủ mối quan hệ, cố lo cho cha con Hoàng Phủ Kiệt được thả.
Nhưng bận rộn cả ngày, chẳng ăn thua.
Lão gia Hoàng Phủ Minh nhìn mọi người: "Mỗi người báo cáo tình hình đi."
Mọi người đồng loạt lắc đầu.
Hoàng Phủ Minh lại nhìn sang Hoàng Phủ Bích Nguyệt, cô ta cũng lắc đầu.
Mọi người giat mình: đến công tử nhà chủ tịch tỉnh còn bó tay, rốt cuộc cha con Hoàng Phủ Kiệt đắc tội với ai?
Đang lúc ai nấy mặt mày ủ rũ, Hoàng Phủ Thi Nguyệt trở về.
"Ôi chà, mọi người làm sao thế, sao mặt mày ủ dột cả vậy?"
Hoàng Phủ Thi Nguyệt mỉm cười bước tới trước mặt Hoàng Phủ Bích Nguyệt: "Bích Nguyệt này, nghe nói em cặp với công tử nhà chủ tịch tỉnh rồi mà, đáng lẽ phải vui chứ, sao mặt mày vẫn bí xị thế?"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!