Long Tran Sơn cưỡng ep đe nén lửa giận trong lòng, đứng dậy: "Xin Đạo trưởng cứu phụ thân tôi."
Diệp Sở xua tay: "Không vội. Chuyển tiền trước đã, kẻo lát nữa anh lại lật lọng."
Long Trấn Sơn không muốn dây dưa thêm: "Được, cho tôi số tài khoản đi."
Diệp Sở đọc cho hằn số thẻ đặc biệt đã chuẩn bị sẵn.
Rồi anh tiến lên, lần lượt thu ba món bảo vật vào tay.
"Gia chủ nhà họ Long, cảm ơn nhé."
Long Trấn Sơn giật giật khóe miệng - đó đều là chí bảo của nhà họ Long, thế là coi như mất trầng.
"Pháp bảo trữ vật."
Thấy Diệp Sở thu đồ từ không trung, Hồng Vân âm thầm giật mình, trong lòng lại càng tò mò về thân phận của anh.
Trong lúc chờ tiền về, Diệp Sở bỗng nhớ ra một việc, đột ngột liếc sang lão già gù giữa đám đông.
"Lão già kia, gan to thật đấy, dám giở trò ám hại Đạo gia."
Lão già gù mặt mày đại biến, quay người định bỏ chạy.
Diệp Sở lao lên mấy bước như tên bắn, vung một chưởng; lão già gù phụt ra một ngụm máu tươi, cả người bị hất bay.
Diệp Sở tiến tới, một chân đạp lên ngực hắn, từ trên nhìn xuống: "Lão tặc, nói, muốn chết thế nào?"
Lão già gù miệng đầy máu, mắt tràn ngập sợ hãi: "Tha mạng, tha mạng!"
"Cho Đạo gia một lý do để không giết ngươi."
Lão làm bộ cứng rắn, nhưng giọng run run: "L ... lão phu là đại trưởng lão Chân Võ Môn, còn cha ta là lão tổ Chân Võ Môn. Ngươi không thể giết ta, bằng không Chân Võ Môn sẽ không tha cho ngươi."
"Trả lời sai."
Diệp Sở tiếc nuối lắc đầu, đồng thời dồn lực dưới chân, chân khí bùng nổ, chấn vỡ ngũ tạng lục phủ của hằn.
Mắt lão già gù trợn tròn, chết ngay tại chỗ.
Tiêu Mộc kinh hoàng thất sắc: "A ... anh anh anh ... "
Diệp Sở ngoảnh lại: "Sao? Muốn báo thù cho hắn à?"
Tiêu Mộc vội vàng lắc đầu.
"Đừng sợ thế. Dù sao các người cũng là đồng môn, muốn báo thù cũng là lẽ thường." Diệp Sở an ủi, "Nói thật cho các người biết, Đạo gia là Thánh tử của Vu Cổ Giáo.
Muốn báo thù thì cứ đến, chỉ e là các người có kham nổi việc đụng vào Vu Cổ Giáo bọn ta hay không thôi."
Nghe vậy, mặt Tư Đồ Tĩnh lập tức sầm lại.
"Đáng ghét, đồ khốn này."
Cô âm thầm nguyền rủa, đồng thời càng thêm chắc chần với suy đoán trong lòng.
"Gì cơ, Đạo trưởng lại là Thánh tử Vu Cổ Giáo !? " Chu Thanh Thanh kêu lên.
Hồng Vân cạn lời: "Con nhóc này, chịu khó dùng não chút đi?"
Chu Thanh Thanh ngơ ngác, Khương Quân Dao giải thích: "Sư tỷ, đối phương làm vậy là để chuyển họa sang kẻ khác."
Chu Thanh Thanh bừng hiểu, lầm bầm: "Hóa ra mưu mô của đạo trưởng cũng xấu xa thât.”
Chu Tuyền khe nhấp một ngụm trà thơm, ánh mắt nhìn Diệp Sở càng thêm hứng thú.
"Hê hê, thú vị thật, Giang Đô lại có kỳ nhân như thế."
"Không dám đâu ạ." Tiêu Mộc vội vàng lắc đầu.
Đùa à, Chân Võ Môn mạnh nhất cũng chỉ đến Đại Tông Sư, lấy đâu ra gan đi báo thù một vị Võ Tôn.
Diệp Sở còn định nói tiếp thì điện thoại bỗng vang tiếng chuông báo tin nhắn.