"Giám đốc Tôn, môn Bát Cực Quyền anh luyện nát bét rồi."
Tiêu Dật nhìn Tôn Cao Phi đang nắm sấp dưới đất, cười nhạo.
'Công phu của anh, cung lắm chỉ đủ đánh nhau với lũ trẻ mẫu giáo với mấy cụ ở viện dưỡng lão thôi ... "
Nghe Tiêu Dật chế giễu, Tôn Cao Phi tức nghẹn, lại phun ra một ngụm máu tươi, người mềm nhũn như sợi bún.
Tiêu Dật không buồn để ý hắn, cúi xuống nhặt cây dùi cui cao su dưới đất, bước về phía Diêm Vương.
"Anh ... anh định làm gì? Đừng lại gần! Tiến thêm bước nữa là tôi báo công an đấy, đánh người là vi phạm pháp luật!"
Diêm Vương sợ tái mặt, lảo đảo lùi lại, ngã phịch xuống đất.
"Hồi nãy anh nói gì ấy nhỉ? Muốn đập rụng hết răng trong miệng tôi, phải không?'
Tiêu Dật đứng từ trên nhìn xuống Diêm Vương, lạnh giọng hỏi.
"Không, không có, tôi nói bậy, tôi ... "
"Tôi là người trọng công đạo: anh muốn đập rụng hết răng tôi, thì tôi cũng sẽ đập rụng hết răng anh."
Tiêu Dật cắt ngang lời hắn, vụt cây dùi cui cao su xuống một cú thật mạnh.
Bộp!
Một tiếng nặng nề vang lên, Diêm Vương ôm miệng, hét thảm.
Máu tươi trào qua kẽ ngón tay hắn, nhỏ tong tong.
Rất nhanh, han há miệng nha ra mấy chiếc răng dính máu, đau đến run bần
bật.
Đám bảo vệ bên cạnh thấy cảnh đó, mặt mày trắng bệch, run lẩy bẩy.
Đúng là tay cứng cựa!
Đừng có mà dây vào!
Tiêu Dật không làm khó họ; mới tới mà đã đánh người ta nhập viện thì khó mà giải thích với Tô Nhan.
Anh xách cây dùi cui cao su, bước về phía Tôn Cao Phi: "Hồi nãy anh bảo muốn phế tôi?"
"Không! Tôi không có!"
Tôn Cao Phi sợ đến giật bắn, ngồi bật dậy.
Kết cục nhãn tiền: vừa dọa sẽ đập bay hết răng Tiêu Dật đã bị chính anh ta đập cho rụng hết răng.
Nếu hắn thừa nhận, chẳng phải cũng sẽ bị phế luôn sao?
'Nhưng tôi nghe rõ mồn một đấy."
Tiêu Dật mỉm cười, chậm rãi giơ dùi cui lên.
"Đừng, đừng, Tiêu Dật, tôi sai rồi, tôi không nên đối đầu với anh ... anh tha cho tôi đi!
"Tôi là trưởng phòng bảo vệ; nếu anh phế tôi, bên sếp Tô biết ăn nói thế nào? Chỉ cần anh tha cho tôi, về sau anh nói gì tôi nghe nấy, hoàn toàn nghe lệnh anh ... "
Nghe hắn van xin, Tiêu Dật lại hạ cây dùi cui xuống.
"Được, tôi tha cho anh một lần. Thu dọn đồ đạc ngay. Phòng làm việc này, tôi
lấy."
"Vâng vâng, tôi dọn ngay."
"À mà này, anh sẽ không trả thù tôi chứ?"
Tiêu Dật cố ý hỏi.
"Không ... không dám, tôi nào dám chứ."
Tôn Cao Phi lau vệt máu nơi khóe miệng, gượng cười méo mó.
"Cho tôi cả trăm lá gan, tôi cũng không dám."
"Tốt lắm."
Tiêu Dật gật đầu hài lòng, quăng cây dùi cui, bước ra ngoài.
"Hộc ... hộc ... "
Đợi Tiêu Dật rời phòng gym, Tôn Cao Phi mới sụm xuống đất, thở hồng hộc.
Hắn nghĩ bụng, nếu lúc nãy không chịu cầu xin thì anh thật sự dám phế hắn.
"Anh ... hu hu hu, đau quá ... răng em rụng hết rồi."
Diêm Vương ôm miệng, nước mắt lẫn máu nhỏ xuống, thảm không tả.
"Anh Tôn ... "
Đám bảo vệ xúm lên, đỡ Tôn Cao Phi và Diêm Vương dậy.
"Tiểu Tứ, đưa Quốc Hào đi bệnh viện."
Tôn Cao Phi trấn tĩnh lại, ra lệnh.
"Những người còn lại ... theo tôi đi dọn đồ."
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!