Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Ngày Hủy Hôn, Tôi Dùng Y Thuật Chấn Thiên Hạ - Tiêu Dật

Tôn Cao Phi bị đuổi việc, khiến Từ Khải thấy lóe lên hy vọng thăng chức.

Cậu ta như được bơm máu chiến, khí thế hừng hực.

"Đừng có cười ngớ ngẩn nữa, mau qua phụ đi."

Tiêu Dật cau mặt.

"Ờ ờ."

Từ Khải vội gật đầu.

"Anh Tiêu, tiếp theo anh bảo em làm gì, em làm nấy."

"Còn nhớ điều lệnh bảo mật chứ? Chuyện này phải tuyệt đối giữ kín."

Tiêu Dật dặn dò.

"Trước hết xem lại camera giám sát, coi có tìm được kẻ khả nghi không."

"Rõ!"

Kích động quá, Từ Khải còn giơ tay chào kiểu lính.

Hai người ngồi xem lại camera, nửa tiếng sau đành bó tay.

Người ra vào phòng tổng giám đốc ... quá nhiều.

Quản lý các bộ phận, ngay cả Tôn Cao Phi - quản lý phòng bảo vệ - cũng vào tới hai ba lượt.

Ngoài ra còn có người khác, như đối tác v.v ... Muốn lọc ra kẻ khả nghi, đúng là quá khó.

"Đợi lúc tan ca vắng người, cậu cùng tôi đi lắp camera."

"Được."

Sắp tan ca, Tiêu Dật đi tìm Tô Nhan, báo cáo tình hình.

Tô Nhan đồng ý, miễn đừng lắp trong văn phòng cô.

"À đúng rồi, cô đợi tôi ngoài công ty nhé? Hoặc cho tôi một địa chỉ?"

Tiêu Dật chợt nhớ ra.

"Cô đi rồi, tôi về kiểu gì?"

Tô Nhan nhướng mày: gã này còn muốn ở chung với mình chắc?

"Bên tôi không tiện, anh tìm khách sạn mà ở, tôi thanh toán toàn bộ chi phí."

"Không được, tôi phải bảo vệ cô sát sao!"

Tiêu Dật không nghĩ ngợi đã gạt phăng.

"Cô ở đâu, tôi ở đó."

"Sát sao? Anh nói đùa à, buổi tối không ngủ chắc?"

Tô Nhan nhíu mày.

"Nếu cô không ngại thì ngủ chung giường cũng được."

Tiêu Dật tủm tỉm.

"Chúng ta từng ở chung phòng rồi, còn sợ ngủ chung sao?"

"Câm miệng!"

"Im thì được, nhưng cho tôi địa chỉ đi ... không thì tôi về nhà họ Tô ở đấy. Ông nội cô mà hỏi, tôi chỉ có thể nói thật thôi."

"Anh ... ngoài chạy đi méc ông nội tôi, anh còn biết làm gì?"

"Chẳng lẽ để tôi lang thang ngoài đường?"

"Ai bắt anh lang thang? Trung Hải khách sạn đầy ra, anh thuê bừa cái nào đi ... "

"Tôi không đi."

...

Tô Nhan chịu thua, uể oải tựa vào ghế.

"Đợi xong việc thì gọi cho tôi."

"Được nhé."

"Còn bây giờ ... bình tĩnh nhé."

"Đừng sốt ruột, tôi phải chắc xem trong văn phòng cô có còn thiết bị nghe lén, thậm chí camera giám sát không."

"Gì cơ? Camera giám sát á?"

"Mau, tìm ngay đi."

Tiêu Dật đứng dậy, đi vòng quanh văn phòng, thỉnh thoảng cúi người soi kỹ các góc.

"Tiếc là không thể phóng thần thức, chứ cần gì lằng nhằng thế này; quét một vòng là lòi ra ngay."

Hơn mười phút sau, Tiêu Dật rời phòng tổng giám đốc.

Tô Nhan cũng thở phào: không có camera giám sát thì tốt, thứ này còn nghiêm trọng hơn thiết bị nghe lén nhiều.

Nhưng nghĩ tới chuyện khác, cô lại đau đầu.

Bố trí Tiêu Dật thế nào đây?

Cô đâu có ở một mình!

Anh mà tới thì thật sự bất tiện!

Mãi đến giờ tan ca, Tô Nhan vẫn chưa nghĩ ra, đành tạm né.

Chờ cô rời công ty, người cũng vãn bớt, Tiêu Dật dẫn Từ Khải tới lắp camera giám sát.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!