"Anh Tiêu, nụ cười của anh ... hơi bị nham nhở đấy."
Từ Khải nhắc.
"Nham nhở cái nỗi gì! Cậu còn muốn làm quản lý không hả?"
Tiêu Dật gắt.
"Ba chỗ giám sát, thiếu cậu cũng chẳng sao."
"Em sai rồi, vẫn phải nhờ anh che chở, nói tốt giùm em vài câu trước mặt sếp Tô ạ."
Từ Khải cười nịnh.
"Cậu cứ yên tâm, gọi tôi một tiếng 'anh', chẳng lẽ tôi không che cho? Chỉ cần cậu làm xong vụ này, tôi đảm bảo cậu sẽ lên quản lý ... Đừng hiểu lầm, không phải vì mười em chân dài trên du thuyền đâu."
"Hê hê, em hiểu."
"Anh Tiêu, xong hết rồi, em mời anh đi nhậu nhé."
"Thôi, tôi còn việc."
Tiêu Dật từ chối. Anh còn mong đến xem "tổ ấm" của mình với Tô Nhan, biết đâu đêm nay ở đó lại có chuyện hay ho xảy ra.
Hai người rời đi, Từ Khải quay về phòng bảo vệ lấy đồ, Tiêu Dật thì đi ra cổng công ty.
Vừa đi, anh vừa gọi cho Tô Nhan.
Chuông reo, không ai nghe.
Gọi lần nữa, bị cúp thẳng.
"Vãi? Cô ta không giữ lời à? Nói rồi mà coi như không luôn?"
Tiêu Dật trừng mắt.
"Đừng gọi nữa, gọi nữa tôi tắt máy đấy. Tối nay anh cứ tạm thuê khách sạn mà ở. Anh mà dám phản đối, mai tôi cho anh nghỉ việc ... Anh dám chạy đi méc ông nội tôi, tôi cũng đuổi anh!"
Một tin nhắn gửi tới, đọc xong khiến Tiêu Dật chỉ muốn chửi thề: thế này là bắt thóp tôi ghê quá rồi chứ còn gì?
"Có giỏi thì mai đừng đi làm! Tránh được mùng Một chứ tránh nổi Rằm à? Để xem mai cô thoát khỏi tôi kiểu gì!"
Tiêu Dật không gọi nữa. Nhất quá tam, gọi nữa chẳng phải cho cô ta lên mặt sao?
Anh châm một điếu thuốc, rít thật sâu, nghĩ ra điều gì đó rồi đứng đợi.
Chừng ba bốn phút, Từ Khải bước ra.
"Anh Tiêu chưa đi à?"
"Đợi cậu đi nhậu."
"Nhậu á? Không phải anh có việc sao?"
"Ừ, vốn có việc nhưng tôi gác lại rồi ... Cậu đã mời, tôi phải nể chứ."
Từ Khải liếc Tiêu Dật, chẳng tin mấy lời ấy, nhưng không dám nói.
"Anh Tiêu nghĩa khí quá!"
Từ Khải giơ ngón cái.
"Cảm ơn anh Tiêu đã nể em, đi thôi, tối nay không say không về."
"Hê hê."
Tiêu Dật mỉm cười: thằng nhóc này biết điều, có tố chất làm quản lý.
Hai người không vào nhà hàng lớn; theo ý Tiêu Dật, họ chọn một quán nướng rồi bắt đầu lai rai.
"Anh Tiêu, cật ở đây làm ngon lắm, thử không?"
"Cho mười xiên."
"Được ... uống xong em dẫn anh đi vui vẻ một chuyến, bảo đảm kích thích."
"Ok, tối nay nghe cậu sắp xếp."
Tiêu Dật vừa xiên nướng vừa cảm khái: đúng là thành phố lớn, gặm xong miếng cật còn có chỗ để đi vui nữa.
Nhưng anh chỉ đi mở mang tầm mắt thôi, anh đâu phải loại đàn ông tùy tiện!
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!