Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Ngày Hủy Hôn, Tôi Dùng Y Thuật Chấn Thiên Hạ - Tiêu Dật

Tiêu Dật rời khách sạn, gọi một chiếc taxi chạy về công ty.

"Tất cả là tại Tô Nhan. Nếu không phải cô ta bỏ rơi mình, làm gì xảy ra chuyện đêm qua? Đúng, đều tại cô ta."

Suốt dọc đường, anh cứ tự chuẩn bị tâm lý, kẻo lát nữa gặp Tô Nhan lại lộ vẻ chột dạ.

Nửa tiếng sau, taxi dừng trước cổng công ty Thanh Nhan.

Vừa bước xuống xe, anh đã thấy một chiếc Maserati chạy tới.

"Vãi chưởng, trùng hợp thế này á?"

Sắc mặt anh khẽ đổi; dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng vừa thấy xe của Tô Nhan, trong lòng vẫn hơi hoảng. Dù sao Tô Nhan là vị hôn thê trên danh nghĩa của anh, còn anh ... đêm qua lại ngủ với một người phụ nữ khác.

Xe dừng, kính hạ xuống, lộ ra gương mặt tuyệt đẹp của Tô Nhan.

"Tô Nhan, cô còn mặt mũi mà chào tôi hả?"

Tiêu Dật sầm mặt giận dữ, định chơi đòn đánh phủ đầu!

"Rõ ràng đã nói rồi, đợi tôi làm việc xong sẽ gọi cho cô, vậy mà cô lại vứt tôi ở đó?

Tô Nhan né ánh mắt giận dữ của anh, trong lòng cũng có chút chột dạ. Dù sao chuyện này ... đúng là cô làm không đẹp.

"Cô có biết đêm qua tôi trải qua thế nào không? Cả đêm tôi không chợp mắt!"

"Cả đêm không ngủ? Tôi thấy anh tinh thần phơi phới đấy."

Tô Nhan chẳng tin câu đó, thậm chí còn thấy tinh thần của Tiêu Dật hôm nay còn tốt hơn hôm qua.

"Ờ ... Tô Nhan, cô bỏ tôi lại giữa thành phố xa lạ này, chẳng thấy áy náy chút nào à?

"Tôi xin lỗi anh. Xin lỗi."

"Đêm qua anh ở khách sạn nào? Tôi trả anh gấp mười lần tiền phòng, được chưa?"

"Đừng tưởng có chút tiền là muốn sỉ nhục tôi thế nào cũng được!"

Vừa nói, Tiêu Dật kéo cửa ghế phụ rồi ngồi vào.

"Nói cho cô biết, tiền không làm được mọi thứ đâu. Tiền không xóa nổi tổn thương cô gây ra cho tôi ... "

"Đủ rồi."

Tô Nhan cắt ngang, lạnh lùng nhìn anh.

"Còn lắm lời nữa hả? Nói thêm thì khỏi vào công ty luôn!"

"Hù tôi à?”

"Một là im, hai là xuống xe!"

Tiêu Dật im luôn.

Khóe môi Tô Nhan hơi nhếch: Tưởng không trị nổi anh à?

Chiếc Maserati từ từ chạy vào công ty rồi dừng lại.

"Chuyện thiết bị nghe lén, có gì mới thì báo cho tôi ngay ... Lúc rời đi nhớ khóa xe!"

Thấy Tiêu Dật không có ý định xuống, Tô Nhan quăng lại một câu rồi mở cửa đi luôn.

Tiêu Dật nhìn theo bóng lưng cô, thở phào một hơi dài, đưa tay lên trán giả vờ lau 'mồ hôi lạnh', rồi tựa lưng vào ghế. Vậy là qua ải này rồi.

"May mà mình lanh trí, chơi chiêu kẻ cắp la làng ... không, là đánh phủ đầu, làm cô ấy chùn bước."

Lầm bầm vậy xong, anh cầm chìa khóa, khóa xe rồi đi về phòng bảo vệ.

Anh quyết định, nếu không có việc gì thì tránh lảng vảng trước mặt Tô Nhan, khỏi bị hỏi đông hỏi tây.

"Anh Tiêu."

Vừa bước vào, mấy bảo vệ đã kính cẩn chào.

Tiêu Dật gật đầu hài lòng: cũng biết điều, biết ở đây ai mới là người có tiếng

nói

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!