"Anh chắc chứ?"
Tô Nhan hơi nhíu mày.
"Tiền đưa đến tận tay rồi, sao lại đẩy đi."
Tiêu Dật nói, tiện tay đưa miếng hồng phỉ cho Tô Nhan.
"Tặng cô đấy. Tôi nói rồi, miếng phỉ thúy vừa nãy chỉ là miếng đầu tiên, sau này còn vô
Số."
Tô Nhan kinh ngạc, nhìn Tiêu Dật thật lâu. Anh nghiêm túc ư?
Giải được hai miếng phỉ thúy, không phải nhờ vận may?
Rõ ràng trước đó anh còn chẳng biết chợ đá thô là gì!
Chính cô đã kể cho Tiêu Dật nghe chuyện cược đá.
"Lão già, tôi cược với ông.
Tiêu Dật nhìn sang Cầm Lão, cách nói năng đã hết khách khí.
Đã dám đe dọa Tô Nhan, đòi sa thải anh, còn lễ nghĩa cái nỗi gì.
"Tốt, có gan, có khí phách."
Giọng Cầm Lão lạnh băng.
"Có điều, một vệ sĩ quèn như cậu, moi đâu ra năm triệu?"
"Anh ấy không có, tôi có.
Tô Nhan lên tiếng. Dù gì đã đắc tội rồi, không sợ đấc tội thêm.
"Rất tốt ... Tô Nhan, xem ra cô đã chuẩn bị sẵn sàng vĩnh viễn không hợp tác với tôi?"
Lão nhìn chầm chầm Tô Nhan.
"Đừng hối hận!"
"Tô Nhan, vì tên vệ sĩ thối tha này có đáng không? Chỉ cần cô đuổi anh ta, ông nội nhất định sẽ bỏ qua."
Cầm Chấn vội nói.
"Ông chủ Thạch, làm chứng nhé, tiền cược là năm triệu."
Tô Nhan mặc kệ Cầm Chấn, quay sang nhìn ông chủ Thạch.
"Hả? Sếp Tô, cô với Cầm Lão quan hệ cũng không tệ, ông ấy đến là vì cô ... "
Ông chủ Thạch tính hòa giải.
"Ông chủ Thạch không tiện làm người làm chứng phải không?"
Tô Nhan cắt ngang, lạnh giọng.
"Nếu không tiện, tôi đổi sang chỗ khác mua. Ở đây đâu chỉ có mỗi 'Thạch Lỗi'."
"Không không, được, rất được."
Ông chủ Thạch nghe vậy vội đáp.
"Hừ, nửa tiếng nữa, phân cao thấp."
Cầm Lão hừ lạnh một tiếng, dẫn Cầm Chấn rời đi.
"Anh có chắc không?"
Tô Nhan nhìn Tiêu Dật, hỏi.
"Xem tôi trị lão già này thế nào."
Tiêu Dật mỉm cười tự tin.
"À phải rồi, cô đi thuê sẵn một chiếc xe tải đi."
"Thuê xe tải làm gì?
Tô Nhan ngẩn ra.
"Giải ra phỉ thúy nhiều quá thì chở về kiểu gì? Chẳng phải cần xe tải sao?"
"Tôi nói nghiêm túc đấy."
Dứt lời, Tiêu Dật đi chọn đá thô.
Nhìn bóng lưng Tiêu Dật, Tô Nhan thầm nghĩ: Anh mới giải được hai miếng phỉ thúy đã bay bổng rồi à?
Còn đòi xe tải?
Tưởng phỉ thúy là rau ngoài chợ à!
Tin Cầm Lão đối cược với một thanh niên nhanh chóng lan khắp chợ đá thô.
"Thanh niên đó là ai vậy?"
"Không rõ. Nghe nói giải ra hai miếng phỉ thúy, gần như cực phẩm."
"Ö? Chẳng lẽ là đệ tử truyền thừa của đại sư nào đó, tới Trung Hải thách thức Cầm Lão?"
"Hình như không, anh ta đi cùng Tô Nhan."
"Vệ sĩ của Tô Nhan."
"Gì cơ? Vệ sĩ?"
Theo làn sóng bàn tán, đám dân hóng hớt đổ xô đến 'Thạch Lỗi' xem náo nhiệt.
"Miếng này cũng tạm ổn."
Vài phút sau, Tiêu Dật lại chọn được một khối đá thô ưng ý.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!