Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Ngày Hủy Hôn, Tôi Dùng Y Thuật Chấn Thiên Hạ - Tiêu Dật

Nghe Tiêu Dật nói, tim Cầm Lão khựng lại: cược lớn hơn ư?

Chẳng lẽ cậu ta đã nắm chắc?

Ông ấy đưa mắt nhìn xuống khối đá thô dưới chân Tiêu Dật, nhìn thế nào cũng chẳng giống có phỉ thúy.

"Không dám? Dù sao ông cũng là bậc thầy, chút gan ấy cũng không có à?"

Tiêu Dật đổi giọng mỉa mai.

"Vừa rồi ông đòi cược với tôi, tôi đồng ý ngay tấp lự, giờ lại chùn tay? Nếu không dám thì sau này đừng hành nghề nữa, kiếm chỗ đi làm bảo vệ cho xong."

"Cầm Lão sợ không dám chiến hả?"

"Không lẽ vậy? Cầm Lão là bậc thầy cược đá đó, sao lại sợ?"

Nghe đám người đứng hóng xì xào, sắc mặt Cầm Lão thay đổi liên tục, cắn răng, gật đầu nhận kèo.

Nếu không nhận, mặt mũi biết để đâu?

"Ông chủ Thạch, giải đá đi!"

"Rõ, Cầm Lão."

Ông chủ Thạch chỉ huy vài người, treo khối đá lớn lên máy cắt đá.

Cầm Lão bước tới, vạch mấy đường: "Cắt!"

Máy cắt đá rít lên chói tai, bắt đầu xẻ khối đá thô.

"Cầm Lão gan thật, khối này tôi cũng xem rồi, đoán không nổi."

Một ông lão nói với Cầm Lão.

"Giá cao quá, nhưng nếu lên thì giá trị nhân mấy lần."

"Tôi nắm chắc."

Cầm Lão nhìn cham chẩm khối đá, chậm rãi nói.

"Khối này của ông ấy giá bao nhiêu?"

Tiêu Dật hỏi nhỏ Tô Nhan.

"Hai mươi triệu tệ."

"Hai mươi triệu tệ?"

Tiêu Dật ngạc nhiên.

"Nếu không ra phỉ thúy cực phẩm thì chầng phải lỗ to à?"

"Ừ, nên mới gọi là 'một dao lên thiên đường, một dao xuống địa ngục' ... Nếu lên, ước chừng chạm tới con số chín chữ số."

"Trên một trăm triệu tệ?"

Tiêu Dật càng sửng sốt.

"Chẳng trách lão già này chần chừ, không dám cược với tôi."

"Tôi góp năm triệu tệ."

Tô Nhan nhìn Tiêu Dật, nói.

"Ê, ý cô là gì? Không tin tôi à?"

Tiêu Dật cau mày.

"Chưa cắt ra phỉ thúy mà cô đã mặc định tôi thua chắc?"

"Chứ còn gì nữa?"

Tô Nhan chẳng mấy tin khối đá thô Tiêu Dật chọn, dù anh vừa cắt ra ba khối phỉ thúy.

Quá nhỏ, mà chênh giá trị thì quá lớn.

Một khối hai mươi triệu tệ, một khối sáu trăm nghìn tệ, sao so cho nổi?

Giá như Tiêu Dật chọn khối to, giá trị cao, thì cô còn chút niềm tin.

"Không phải cái gì to cũng tốt đâu."

Tiêu Dật nháy mắt.

"Ý anh là gì?"

Tô Nhan không hiểu.

"Không có gì, nói chung lát nữa cô cứ chuẩn bị chở phỉ thúy về là được."

Tiêu Dật lắc đầu, nhìn khối đá thô trên máy cắt.

"Mọi người thấy ai sẽ thắng?"

"Cầm Lão."

"Ừ, dù sao cũng là bậc thầy cược đá lão luyện, hiếm ai sánh kịp."

"Ván này, ông ấy đặt cả thể diện vào, chắc chắn sẽ đối đãi nghiêm túc."

Đám người đứng hóng thì thầm, chầng ai đặt niềm tin vào Tiêu Dật.

Råc!

Một mảng lớn rơi khỏi khối đá thô, vang lên tiếng giòn.

"Cắt chậm thôi."

Cầm Lão cũng bước lên, dán mắt vào khối đá.

"Đừng làm hỏng phỉ thúy."

Vài phút sau, một vệt xanh hiện ra trước mắt mọi người.

"Ra xanh rồi!"

"Cầm Lão ra tay, chắc chẵn ra xanh, mấu chốt là to cỡ nào, giá trị ra sao."

"Rất trong, khả năng cao là xanh đế vương đấy."

Mảng xanh càng lúc càng lớn, bằng cả quả bóng rổ.

Mà vẫn chưa lộ hết hình.

"Loại thủy tinh!"

"Trời ... ngọc lục bảo hoàng đế loại thủy tinh, to bầng cả quả bóng rổ?"

"Ít nhất cũng trị giá một trăm triệu tệ rồi."

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!