"Cứ để họ cắt đá đi."
Tô Nhan nhìn Tiêu Dật, trong mắt cũng thấp thỏm mong chờ.
"Đừng cất."
Tiêu Dật lắc đầu.
"Ha, thẳng nhóc, sợ rồi à?"
Cầm Chấn nghe vậy liền giễu cợt.
"Giờ mới sợ thì muộn rồi ... Thế này đi, mày quỳ dập đầu mấy cái trước tao với ông nội tao, rồi móc ra năm triệu, coi như bỏ qua."
"Mày ngu hả?"
Tiêu Dật buông một câu rồi nhấc khối đá thô dưới đất đặt lên máy cắt đá.
"Mài một lượt, tối đa nửa centimet thôi."
"Hả?"
Thợ cắt đá sững người: mài luôn á?
Dân hóng chuyện cũng nhốn nháo: chẳng lẽ ngoài lớp vỏ ra, bên trong toàn là phỉ thúy?
"Làm theo lời anh ta đi."
Tô Nhan nhìn Tiêu Dật rất lâu, giọng lạnh.
"Được."
Thợ lập tức đáp rồi bắt đầu mài.
"Hừ, bày đặt ra vẻ."
Cầm Lão hừ lạnh. Ông lăn lộn cả đời trong nghề, chưa từng thấy khối đá thô nào mà trừ lớp vỏ ra, bên trong lại toàn phỉ thúy.
"Ra lục ... không, ra tím rồi!"
Bỗng thợ cất đá kêu thất thanh.
Mọi ánh mắt dồn cả vào khối đá: một tia sáng tím lóe lên trước mắt, ai nấy trố mất há hốc mồm.
Hóa ra thật sự trừ lớp vỏ ra, bên trong đều là phỉ thúy?
"Không thể nào!"
Sắc mặt Cầm Lão cũng đổi hắn.
"Ông thiếu hiểu biết như vậy mà cũng tự xưng bậc thầy à?"
Tiêu Dật mỉa mai.
'Ông chưa thấy không có nghĩa là không tồn tại, hiểu chứ?"
"Cho dù có phỉ thúy thì sao? Cược của chúng ta là ai cất ra khối có giá trị cao hơn."
Cầm Lão nghiến răng nói.
"Đợi đấy, lát nữa tôi cho ông khóc không kịp trở tay."
Tiêu Dật cười lạnh. Anh không rành đánh giá phỉ thúy, nhưng anh hiểu linh khí!
Linh khí càng dày, giá trị càng cao!
"Tím hoàng gia .. "
Tô Nhan nhìn chẳm chẵm vào sắc tím ấy, mong đợi càng dâng.
"Hoàng gia là gì?"
Tiêu Dật tò mò hỏi.
Tô Nhan cạn lời, nhìn Tiêu Dật, chắc là anh ta không cố tình giả ngu chứ?
Đến tím hoàng gia mà cũng không biết ư?
"Khụ, tôi chỉ từng nghe xanh đế vương thôi, còn lại thì chịu."
Thấy ánh mắt của Tô Nhan, Tiêu Dật ho khan một tiếng.
"Phỉ thúy màu tím, trong đó sắc tím hoàng gia là đầng cấp sánh ngang xanh đế vương."
Tô Nhan giải thích.
"Trong nghề có câu: 'hồng phỉ, lục thúy, tím là quý'; người Hoa Hạ còn có điển tích 'tử khí đông lai', nên tím hoàng gia lại càng được coi trọng, giá trị càng được đẩy lên."
"Ö, ra vậy."
Tiêu Dật vỡ lẽ.
"Nếu cả khối đều là phỉ thúy, lại còn là tím hoàng gia, thì ... có thể thằng."
Nói đến đây, Tô Nhan cũng thấy phấn khích hần.
"Tự tin lên, bỏ chữ 'có thể” đi."
Tiêu Dật mỉm cười.
"Hôm nay, chúng ta chắc thắng."
Tim Tô Nhan khẽ run. Lúc nãy Tiêu Dật nói vậy, cô còn chưa để tâm.
Nhưng giờ, cô không thể không coi trọng nữa!
Theo nhát mài của thợ, ngày càng nhiều sắc tím lộ ra, dưới nằng tỏa ra quầng sáng tím dịu.
"Nước ngọc rất tốt."
"Tím hoàng gia à?"
"Có vẻ vậy ... Nếu là một khối tím hoàng gia lớn như này, ôi chao, phải đáng giá bao nhiêu đây?"
"Xanh đế vương to thế này, quý thì quý nhưng vẫn từng thấy; còn tím hoàng gia lớn cỡ này, thật chưa từng nghe, mọi người đã nghe bao giờ chưa?"
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!