Thấy Tê Hạo nói năng chắc như đinh đóng cột, ba người Lục Hồng Oanh lúc này mới ngồi quây quanh chiếc bàn đá.
Chung Thiên Lôi đứng canh ngoài sân, không bước vào.
Nếu không có cao thủ như La Băng Vân tọa trấn, thì giờ ông ấy đã quay về đập sắt rồi.
"Nói đi, Ngụy Chiêu đã lén sau lưng ta làm những gì?" Lục Hồng Oanh trầm giọng.
Tề Hạo mỉm cười nhạt: "Chac Lục cô nương đã nghe Tiêu cô nương kể chuyện ta diệt sạch cả nhà họ Mạnh rồi chứ?"
Lục Hồng Oanh gật đầu: "Đúng là Tiêu sư muội có nói với ta. Nhưng đó là ân oán giữa ngươi với nhà họ Mạnh, ta không bình luận, cũng không muốn đào sâu thêm."
Mắt Tề Hạo hơi nheo, giọng thoáng lạnh: "Kỳ thực những gì Tiêu cô nương biết chưa trọn vẹn. Mạnh Thanh Nhiên, tuy trên danh nghĩa là thê tử của ta, nhưng giữa ả ta với Ngụy Chiêu, ngay từ trước khi bọn ta thành thân đã ngầm cấu kết với nhau bang một thỏa thuận bẩn thỉu ... "
Trong lúc Tề Hạo chậm rãi kể lại, tự vạch trần chuyện nhơ nhuốc của chính mình, Lục Hồng Oanh, La Băng Vân cùng các nàng vừa giận sôi, lại cũng thấy có phần xót xa cho hắn.
Những gì hằn trải qua còn thê thảm hơn những gì các nàng biết!
Kể rành rọt mọi chuyện xong, thấy ánh thương hại trong mắt ba cô nương, Tề Hạo khế cười: "Ta nói những điều này không phải để than khổ cầu các cô thương hại. Ân oán giữa ta và nhà họ Mạnh, ngay khoảnh khắc ta tự tay giết sạch bọn họ, đã tan như khói.
Nay ta nắm quyền nhà họ Tề, lại kết thông gia với nhà họ Hoàng, rước thêm vợ, cuộc sống so với trước đã êm ấm hơn nhiều.
Ta bảo Tiêu cô nương nhắn cho Lục cô nương là vì hai điều: một là ta chướng mắt sự bỉ ổi của Ngụy Chiêu, không muốn Lục cô nương bị kẻ khác lừa gạt mà lỡ dở cả đời; hai là cũng muốn phá hỏng mối hôn sự của hằn, coi như báo thù cho bản thân."
"Quả là có sao nói vậy." La Băng Vân trầm giọng.
Tê Hạo mỉm cười nhạt: "Ta với Lục cô nương vốn chẳng quen biết, đâu có tốt bụng không công không cán."
Mắt Lục Hồng Oanh đọng vẻ u ám giận dữ, trầm giọng: "Tuy ta tin là ngươi không lừa ta, nhưng giờ ngươi đã diệt cả nhà họ Mạnh, mà tự Ngụy Chiêu thì tuyệt đối sẽ không chịu mở miệng thừa nhận, vậy chẳng phải là không còn chứng cứ sao."
La Băng Vân nói: "Quả thật, không có bằng chứng xác thực, ngươi bảo bọn ta làm sao dám tin chắc?"
Tê Hạo cười: "Tuy các cô không nhìn thấy chứng cứ, nhưng lại có thể nghe được lời thật."
Lục Hồng Oanh nhíu mày: "Cái 'lời thật' mà ngươi nói đến không thể làm lý do để ta hủy hôn."
"Tất nhiên không phải lời thật của ta, mà là lời thật của Ngụy Chiêu."
Sắc mặt Lục Hồng Oanh khế biến: "Ngươi muốn bọn ta đi bắt cóc Ngụy Chiêu, ép hắn phải khai thật ư?"
"Không thể được!" La Băng Vân trầm giọng. "Dù nhân phẩm Ngụy Chiêu có vấn đề, hắn dù sao cũng là Thiếu Tông Chủ của Linh Vũ Tông. Nếu bọn ta bt cóc hằn, ắt gây ra xung đột lớn với Linh Vũ Tông, hậu quả khôn lường."
Tề Hạo mỉm cười: "Không cần bắt cóc hần. Chỉ cần các cô ở chỗ ta nghỉ lại vài hôm, hắn ắt sẽ tự mò đến. Ở trước mặt ta, hắn sẽ chầng giấu giếm nổi."
Mắt Lục Hồng Oanh sang lên. Đung vậy, nếu loi Te Hạo đều là sự thật, Ngụy Chiêu chắc chắn sẽ tìm cách diệt khẩu hắn!
Đến lúc đó, dù chính Ngụy Chiêu không đích thân tới, kẻ đến thay hắn diệt khẩu ắt cũng là tâm phúc của han!
Chỉ cần người của Linh Vũ Tông chính miệng thừa nhận chuyện Ngụy Chiêu và Mạnh Thanh Nhiên từng cấu kết, thì nàng sẽ có đủ lý do để hủy hôn!
"Khó trách trước đó ngươi không hề nhắc đến chuyện Ngụy Chiêu với Tiêu sư muội, còn cố ý chỉ viết ba chữ ấy để chọc tức ta. Tất cả bày cục của ngươi, chẳng phải chỉ để dẫn ta đến nghe ngươi giải thích; mấu chốt là muốn cho ta tận mắt xem một vở kịch hay! Tề Hạo, đúng là bụng dạ thâm sâu!" Lục Hồng Oanh trừng mắt.
Tiêu Nam Nam sững sờ: sư tỷ Lục vốn cao ngạo lãnh đạm kia mà cũng có lúc trừng mắt ư?
Tề Hạo khẽ cười: "Hết cách. Ta thân phận thấp, lời nói không có trọng lượng, lại không có chứng cứ, đành dùng hạ sách này, mời Lục cô nương tự mình đến chứng kiến vậy."
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!