"Sao, sợ viên đan dược này có độc à?"
Thấy Lâm Hồng Loan sững người, Tề Hạo bèn trêu chọc.
Lâm Hồng Loan vội nói: "Không. Vậy đa tạ công tử. Nếu Mã trưởng lão có thể bình an vô sự, ngày sau Hồng Loan ắt sẽ trọng tạ!"
Tề Hạo khoát tay: "Không cần. Sự yên tĩnh ở đây đã bị các ngươi phá vỡ rồi, ta cũng chẳng ở lại thêm nữa."
"Các ngươi đi đi."
Tề Hạo đặt viên đan dược vào lòng bàn tay Lâm Hồng Loan, tiện tay thu luôn ba chiếc nhẫn trữ vật, quay người ngồi len lưng Điêu Lôi Lông Bạc.
Điêu Lôi Lông Bạc vỗ cánh, thoắt cái bay vút lên không.
Lúc này, ba người Lâm Hồng Loan mới hoàn toàn thở phào.
"Mã trưởng lão, viên đan này, người uống đi!" Lâm Hồng Loan quay lại, đưa đan dược đến bên miệng Mã trưởng lão.
Mã trưởng lão càng lúc càng yếu, đến mắt cũng khó mà mở nổi.
Dẫu viên đan trong tay trông khá bình thường, nhưng thương thế của Mã trưởng lão đã chẳng cho Lâm Hồng Loan do dự nữa.
Mã trưởng lão cố nuốt viên đan xuống.
Chẳng mấy chốc, mắt ông ấy bỗng trợn to kinh hãi!
"Thật ... thật là một luồng lực lượng tinh thuần! Dược lực của đan dược này đang chữa lành thương thế của lao phu với tốc độ kinh người!"
Trong cơn mừng rỡ, Mã trưởng lão vội xé băng vải trước ngực.
Khi dược lực lan tỏa, trước ngực ông truyền đến cảm giác tê ngứa.
"Cái này ... "
Cả ba người đều sững sờ!
"Vết thương bắt đầu khép miệng rồi!"
"Công tử đó rốt cuộc cho viên đan gì vậy, hiệu quả chẳng khác gì tiên đan!" Tôn trưởng lão kích động nói.
Lâm Hồng Loan khẽ hít một hơi: "Lai lịch của vị công tử này, tuyệt đối không tầm thường. Chỉ e là đệ tử một tiên tông nào đó viễn du đến đây!"
Tôn trưởng lão thẹn: "May mà vị công tử ấy tính tình cũng hiền hòa, bằng không, dù ba người chúng ta không chết dưới vuốt Điêu Lôi Lông Bạc, thì cũng khó thoát khỏi tay vị đệ tử tiên tông kia."
"Quả là đáng mừng!" Lâm Hồng Loan cảm khái.
"Hỏng rồi!"
Bất chợt, mặt Lâm Hồng Loan đỏ bừng, kêu lên một tiếng.
Tôn trưởng lão, Mã trưởng lão đồng lo: "Đại tiểu thư, sao vậy?"
"Không ... không sao." Lâm Hồng Loan vội đáp.
Nàng chỉ vừa sực nhớ, đồ dùng riêng tư của mình đều ở trong chiếc nhẫn trữ vật ấy ..
Hơn nữa còn có mấy món mới thay ra, còn chưa kịp giặt ...
Trong động phủ của Điêu Lôi Lông Bạc.
Tề Hạo xem xét đồ trong ba chiếc nhẫn trữ vật.
"Đồ bên trong cộng lại, ước chừng trị giá ba trăm ngàn linh thạch. Lát nữa, ta sẽ mua Yêu Nguyên Đan trị giá ba trăm ngàn linh thạch cho ngươi, chuyện hôm nay coi như xí xóa." Tề Hạo cười nói.
Điêu Lôi Lông Bạc có phần không tin.
Ba người kia, có đến hai kẻ là cảnh giới Trúc Cơ.
Cô gái kia tuy tu vi kém hơn, nhưng lại là đại tiểu thư thế gia, trước đó còn tung ra hai tấm phù linh giá trị không hề nhỏ để oanh kích nó.
Ba chiếc nhẫn trữ vật gom lại, sao có thể chỉ đáng ba trăm ngàn linh thạch?
"Ngươi trông có vẻ không tin lắm. Ngươi đang nghi ngờ nhân phẩm của chủ nhân à?" Tề Hạo nhướng mày, tỏ vẻ không vui.
Điêu Lôi Lông Bạc vội lắc đầu, tỏ ý không dám nghi.
"Nghỉ đi, lát nữa chúng ta còn có việc lớn." Tề Hạo nhàn nhạt cười.
Điêu Lôi Lông Bạc tràn ngập nghi hoặc: tên chủ nhân vô liêm sỉ này, lại định làm trò gì?